“Không… không lẽ…”
Giây tiếp theo, đúng như nàng lo sợ.
Đệ Cửu Tử không nói một lời, ôm nàng nhảy thẳng xuống dưới.
Vân Hoành Ba: “...???”
Cảm giác mất trọng lực từ đầu ngón chân đến từng sợi tóc ập đến như cơn sóng dữ. Lần đầu tiên, nỗi sợ hãi tràn ngập cơ thể nàng, không phải chỉ là cảm xúc tâm lý, mà là bản năng sâu thẳm từ cơ thể.
Nàng thậm chí có cảm giác như nội tạng của mình sắp nhảy ra khỏi miệng.
“A a aaaa.!”
Vân Hoành Ba ôm chặt Đệ Cửu Tử, nhắm nghiền mắt, không dám nhìn xuống. Gió rít bên tai khiến màng nhĩ của nàng đau nhức.
Không biết đã bao lâu trôi qua, nàng chỉ nghe thấy một tiếng "bịch" khi tiếp đất.
Đệ Cửu Tử nói: “Xuống rồi.”
Vân Hoành Ba vẫn ôm chặt lấy cổ hắn, mãi một lúc sau mới dám mở mắt ra.
Quả nhiên, họ đã rời khỏi Phiêu Miểu Trung.
Khi chạm đất, nàng hơi loạng choạng, hai đầu gối khuỵu xuống, suýt quỳ luôn tại chỗ.
Đệ Cửu Tử nhanh tay đỡ nàng dậy, tò mò hỏi: “Ngươi sao vậy?”
Vân Hoành Ba: “...”
Ngươi còn dám hỏi sao?!
Nàng hít sâu vài hơi, cuối cùng cũng bình tĩnh lại.
Đến khi đứng thẳng, nàng mới phát hiện Đệ Cửu Tử đã đưa mình về thẳng Ma cung của Túc Yếm Phùng.
Con quạ trên vai nàng đột ngột vỗ cánh kêu lên một tiếng. Mặc dù chỉ là con rối bằng gỗ, nhưng hành động của nó sống động đến mức y như vật thật. Toàn thân con quạ dựng lông, như thể gặp phải thiên địch.
Vân Hoành Ba nhìn theo hướng mà con quạ đang chăm chú theo dõi.
Chỉ thấy trong Ma cung rộng lớn, Túc Yếm Phùng đang ngồi trên ghế, mắt nhìn xuống đọc một quyển ngọc giản. Nghe thấy tiếng quạ kêu, chàng khẽ ngẩng đầu, ánh mắt rơi thẳng vào nàng.
Đại điện của Ma cung ngập tràn ma khí đen kịt, như những linh hồn lang thang không chịu tan biến, u ám và đáng sợ.
Nhưng Túc Yếm Phùng lại như một vị tiên nhân lạc bước vào nơi u tối ấy. Chàng mặc áo xanh dài phủ đất, tà áo xòe thành hình bán nguyệt, trên đó một con đom đóm đang đậu, phát ra ánh sáng nhàn nhạt.
Vân Hoành Ba thầm nói với hệ thống: “Chỉ cần hắn không phải là điên phê, ta nhất định sẽ thốt ra câu đó.”
Hệ thống: "Câu nào cơ?"
Vân Hoành Ba: "Ta làm được."
Hệ thống: "..."
Nhan sắc của phản diện đúng là hợp với sở thích đặc biệt của nàng rồi.
Túc Yếm Phùng nhìn thấy Vân Hoành Ba, nở nụ cười nhẹ với nàng.
Vân Hoành Ba bị nụ cười như gió xuân ấm áp này đánh trúng, hoàn toàn không còn lý trí nữa, lập tức lặp lại: "Ta làm được, ta làm được, ta làm được!"