Chương 45: Ta muốn gϊếŧ hắn

Vân Hoành Ba nhìn hai bàn tay mình đầy tò mò.

Thật kỳ diệu, nàng thậm chí còn có cảm giác mình có thể dùng tay không bổ đôi ngọn núi.

Hệ thống phấn khởi thông báo: "[Hoàn thành nhiệm vụ: Giúp phản diện tránh được ám sát], tiến độ 50/100!"

Đây là lần đầu tiên ký chủ hoàn thành nhiệm vụ một cách bài bản, không gặp trở ngại hay bất kỳ thao tác kỳ lạ nào.

Hệ thống kích động đến mức suýt rơi nước mắt.

Vân Hoành Ba vô cùng vui mừng, đang mải cảm nhận dòng chảy linh lực trong cơ thể thì thấy Biên Cô Châu hờ hững cài một chiếc vòng tay ngọc tinh xảo lên cổ tay nàng.

Trong chớp mắt, Vân Hoành Ba lập tức trở lại trạng thái bị phong tỏa linh lực như trước.

Vân Hoành Ba: "???!"

Biên Cô Châu chỉnh lại ống tay áo rộng, nhìn khuôn mặt đầy kinh ngạc của Vân Hoành Ba, thản nhiên nói: "Chiếc vòng tay này chỉ phong tỏa linh lực của muội trong một ngày, để muội khỏi phá hỏng chuyện của ta vào ngày mai."

Vân Hoành Ba: "...???"

Hệ thống đứng hình.

Đôi môi Vân Hoành Ba tái đi: "Huynh..."

Biên Cô Châu nói: "Muội sợ gì chứ? Qua giờ Tuất ngày mai, muội sẽ khôi phục linh lực, không hề ảnh hưởng đến linh căn. Muội sợ cái gì?"

Hệ thống cứng ngắc bổ sung: "Lễ hội Tuyết Lành... kết thúc trước giờ Tuất."

Vân Hoành Ba: "..."

Vân Hoành Ba: [Ta muốn gϊếŧ hắn!!!]

Hệ thống vội vàng can ngăn: "Bình tĩnh nào, Vân ca! Cô không đánh lại hắn đâu"

Vân Hoành Ba khó khăn lắm mới trở nên "hùng dũng" một lần, không chỉ vì muốn hoàn thành nhiệm vụ mà còn vì muốn Biên Cô Châu đừng có kết cục thảm hại như trong nguyên tác. Nào ngờ nỗ lực chưa kịp thành hình đã suýt bị hắn chọc tức đến phát điên.

Nàng biết mình không đánh lại kẻ quái dị Biên Cô Châu này, nên đành cố gắng hít sâu vài lần, ép mình bình tĩnh.

Biên Cô Châu thích thú nhìn gương mặt gần như sụp đổ của nàng. Dáng vẻ cứng nhắc, vô cảm của hắn bỗng lộ ra chút ý cười.

Nhưng càng nhìn, nét cười ấy càng dần tan biến.

Vân Hoành Ba nỗ lực kìm nén cơn giận, đôi mắt đỏ hoe vì tức, ánh nước lóe lên, trông như sắp khóc.

Biên Cô Châu nhíu mày, không còn cười nữa: "Khóc cái gì?"

"Ai khóc chứ?" Vân Hoành Ba nhíu mày, "Tu vi của Túc Yếm Phùng rất cao, ngày mai chắc chắn huynh không thắng được, huynh nên dừng lại sớm đi."

Biên Cô Châu khẽ thả lỏng vai, không kiên nhẫn phất tay, dưới chân lại hiện lên pháp trận.

"Ta có thắng hay không, không phải là chuyện muội quyết định được."

Chỉ trong chớp mắt, Vân Hoành Ba lại bị đưa trở về khoảng đất trống dưới tòa lầu.