Chương 44: Ta muốn đánh thì đánh

Nếu chỉ nhìn nửa gương mặt bên phải, hắn chẳng khác nào một Thiên chi kiêu tử của giới tu đạo, chứ không phải là vị lãnh chủ đáng sợ của một trong bốn vùng Ma tộc.

Biên Cô Châu vừa nghịch quả cầu sắt nhỏ khắc đầy pháp trận, vừa lạnh nhạt nói: “Ngày mai nhớ tránh xa ta ra, đỡ khiến ta phải gϊếŧ luôn cả muội.”

Vân Hoành Ba ngồi xuống ghế gỗ, hỏi: “Sư huynh, tại sao huynh muốn gϊếŧ Túc Yếm Phùng?”

Biên Cô Châu ngẩng lên nhìn nàng, rồi đột nhiên không báo trước, vung tay tát nàng một cái.

Vân Hoành Ba choáng váng, sững người.

Lúc này Biên Cô Châu mới thản nhiên nói: “Ta muốn đánh thì đánh, muốn gϊếŧ Túc Yếm Phùng thì gϊếŧ, cần lý do gì sao?”

Vân Hoành Ba: “...”

Nàng lạnh lùng nói với hệ thống: “Hắn đẹp thật, dù thiếu một con mắt vẫn đẹp đến chết người.”

Hệ thống: “... Cô bình tĩnh lại đi. Hắn là sư huynh của cô đấy.”

Dù bực mình, nhưng độ hảo cảm của nàng với hắn vẫn không nhích lên chút nào.

“Có thể…” Vân Hoành Ba định ngăn cản, “Đừng gϊếŧ Túc Yếm Phùng vội được không?”

Biên Cô Châu nhìn thẳng vào nàng: “Lý do?”

Vân Hoành Ba không chút báo trước, giơ chân đá nhẹ vào đầu gối hắn, mắt không chớp: “Ta cũng không cần lý do.”

Biên Cô Châu: “...”

Ánh mắt hắn lạnh lẽo: “Vân Hoành Ba, muội muốn chết sao?”

Vân Hoành Ba vừa đá xong đã hối hận, dưới ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống của Biên Cô Châu, nàng co người lại, cười gượng: “Sư huynh bớt giận, sư huynh bình tĩnh, ta xin sư huynh.”

Biết mềm biết cứng là cách sống còn.

Biên Cô Châu lạnh lùng nói: “Đưa tay.”

Vân Hoành Ba lập tức chìa hai tay ra.

Biên Cô Châu trầm mặt, áp quả cầu sắt nhỏ lên vòng trói linh của nàng. Pháp trận khắc trên quả cầu bắt đầu xoay tròn, cuốn lấy sợi dây xích trói linh.

Pháp trận vàng rực lóe lên bên trong quả cầu, tạo ra những tia lửa xẹt khắp nơi, khiến Vân Hoành Ba suýt nghĩ rằng Biên Cô Châu đang hàn kim loại.

Biên Cô Châu quả không hổ danh là "đáp án tham khảo hoàn hảo" cho nhiệm vụ công lược. Chỉ trong chốc lát, hắn đã phá nát vòng cấm linh mà ngay cả Đệ Cửu Tử cũng không làm gì được.

"Xì..."

Dây xích vỡ vụn thành bụi, rơi xuống từ quả cầu sắt rỗng.

Vân Hoành Ba đã gần như quen với cơ thể nặng nề này, nhưng ngay khoảnh khắc vòng cấm linh bị tháo bỏ, một cảm giác nhẹ nhàng chưa từng có tràn khắp cơ thể nàng, giống như dòng suối nhỏ tan chảy giữa ngày xuân, lan tỏa khắp mọi ngóc ngách.

Đây chính là linh lực của thế giới tu chân.