Xung quanh là những chiếc giá gỗ cao ngất tận trần nhà, trên đó chất đầy các loại pháp khí đủ kiểu dáng, lấp lánh khắp nơi.
Các cửa sổ đều đóng kín, rèm chắn sáng được kéo xuống che kín không gian, tạo ra một bầu không khí u tối nhưng lại mang đến cảm giác an toàn kỳ lạ.
Có lẽ vì cả tòa lầu đều làm bằng gỗ, trong phòng không có nến mà thay vào đó là những viên dạ minh châu lớn được gắn lên tường, tỏa ra ánh sáng mờ nhạt.
Biên Cô Châu quay lưng về phía Vân Hoành Ba, đang lục lọi một đống pháp khí lộn xộn trên giá.
Vân Hoành Ba tò mò quan sát khắp nơi, chiếc vòng trói linh trên tay nàng phát ra những tiếng leng keng khẽ vang, nghe cực kỳ rõ ràng trong không gian kín mít này.
Biên Cô Châu không thèm quay đầu: “Ồn ào.”
Không biết lấy đâu ra dũng khí, Vân Hoành Ba đáp lại: “Huynh tháo cái dây này ra thì sẽ hết ồn.”
Nàng cứ tưởng Biên Cô Châu sẽ tiếp tục mắng chửi, nhưng không ngờ hắn lại im lặng sau câu phản đòn ấy.
Điều này khiến Vân Hoành Ba ngạc nhiên. Nàng quay sang hệ thống: “Biên Cô Châu... hình như không đáng sợ như ta tưởng. Kết cục của hắn trong nguyên tác là gì vậy?”
Hệ thống ngập ngừng, nhỏ giọng nói: “Cô sẽ không muốn biết đâu.”
“Tại sao?” Vân Hoành Ba nhướng mày: “Hắn chết à?”
“Ừm.” Hệ thống trả lời, “Ngày mai tại lễ hội tuyết lành, hắn đi một mình để ám sát Túc Yếm Phùng. Nhưng ‘Vân Hoành Ba’ lại lấy thân che chắn cho đại ma đầu, khiến Biên Cô Châu chần chừ vào lúc quan trọng nhất, bỏ lỡ cơ hội, và cuối cùng bị Túc Yếm Phùng phản công gϊếŧ chết thê thảm.”
Vân Hoành Ba lặng người.
Nàng nhìn Biên Cô Châu vẫn đang tìm kiếm thứ gì đó, trong lòng chợt lóe lên một suy nghĩ.
Biên Cô Châu... có lẽ không ghét tiểu sư muội của hắn đến mức như nàng từng nghĩ.
Vân Hoành Ba chợt nhận ra vấn đề mà mình luôn bỏ qua: “Tại sao hệ thống không hiển thị độ hảo cảm của hắn?”
Hệ thống cũng không hiểu: “Cho dù là nhân vật chính, nếu không nhận diện được độ hảo cảm thì ít nhất cũng phải hiển thị [?] trên đầu chứ. Lạ thật, hay là bị lỗi rồi? Để ta báo lỗi thử xem.”
Trong lúc nàng đang chìm trong suy nghĩ, Biên Cô Châu đã tìm thấy thứ cần tìm. Hắn tiện tay gạt đống pháp trận, linh kiện và gỗ vụn trên bàn xuống sàn, rồi ngồi xuống ngay ngắn.
“Lại đây.”
Vân Hoành Ba giật mình, bước qua khoảng trống trên sàn và tiến tới.
Trên bàn, một viên dạ minh châu được nâng đỡ bằng khung gỗ, phát ra ánh sáng dịu nhẹ, chiếu rọi một bên gương mặt của Biên Cô Châu.