Bị bất ngờ, Đệ Cửu Tử phát ra tiếng gầm giận dữ và đau đớn.
“Ư...!”
Từ nhỏ, Đệ Cửu Tử đã biết gϊếŧ người. Theo chân Túc Yếm Phùng, hắn đã làm không ít việc bẩn thỉu, trong đó có chín phần mười kẻ phản loạn Ma tộc chết dưới tay hắn.
Khi đấu với người, hắn luôn chiến thắng, nhưng với loại cơ quan phức tạp này, hắn hoàn toàn không biết cách đối phó.
Biên Cô Châu, bậc thầy về cơ khí, chỉ cần ngồi yên ở chỗ an toàn, dùng đám pháp khí và cơ quan này là đủ khiến Đệ Cửu Tử mất mạng.
Vân Hoành Ba căng thẳng nhìn Đệ Cửu Tử bị trói chặt trong đám xích.
Con quạ trên vai nàng dường như không chịu nổi dáng vẻ của nàng, liền cúi đầu mổ mạnh vào tay nàng.
Vân Hoành Ba kêu lên đau đớn: “Huynh làm gì vậy?”
Giọng nói lạnh lùng của Biên Cô Châu vang lên: “Muội cầu xin ta, ta sẽ tha cho hắn.”
Vân Hoành Ba: “?”
Hệ thống nghĩ rằng nàng đã bị làm nhục, liền vội an ủi: “Biên Cô Châu... tính cách hắn là như thế, ngươi...”
Vân Hoành Ba kinh ngạc: “Còn có chuyện tốt thế này sao?! Chỉ cần nói một câu xin là cứu được mạng của Đệ Cửu Tử? Xem ra lời ta cũng có trọng lượng ghê nhỉ.”
Hệ thống: “???”
Vân Hoành Ba không chút do dự, lên tiếng: “Xin sư huynh, nương tay đi mà.”
Biên Cô Châu dường như cũng nghẹn lời trước phản ứng của nàng.
Nhưng hắn là người giữ lời.
Dây xích dần dần siết chặt lại, Đệ Cửu Tử bị buộc phải trở về nguyên hình, cả tứ chi chống trên mặt đất, trông như tư thế sẵn sàng tấn công của mãnh thú. Đôi mắt hung hãn nhìn chằm chằm vào những sợi xích đang vây quanh mình.
Hắn không phải kẻ giỏi suy nghĩ, gặp chuyện chỉ biết dùng sức mạnh. Thấy dây xích làm mình đau, hắn lập tức lao tới cắn mạnh.
Chỉ vừa khép răng lại, linh lực trên dây xích phản đòn, khiến hắn đau thêm một trận.
"Ô...!"
Vân Hoành Ba thấy gió lớn bên ngoài đã ngừng, vội kéo cửa chạy ra ngoài.
Đệ Cửu Tử nhìn thấy nàng, lập tức giống như một chú chó bị người khác đánh, cuối cùng tìm được chủ nhân làm chỗ dựa, vừa hung dữ vừa tủi thân, đôi tai thú cụp xuống.
Trái tim Vân Hoành Ba như tan chảy, nàng lo lắng hỏi: "Ngươi bị thương sao?"
Đệ Cửu Tử da dày thịt chắc, lắc lắc đầu, nhe răng đáp với vẻ hung dữ: "Ta sẽ ăn thịt Biên Cô Châu!"
Vân Hoành Ba: "..."
Con à, chúng ta đã bị trói thế này rồi, đừng vội mạnh mồm nữa.
Nàng còn chưa kịp an ủi hắn thì đã nghe một tiếng cười lạnh từ phía sau.