Phương châm của Vân Hoành Ba là: gϊếŧ phản diện thì được, nhưng gϊếŧ cún thì không được!
Nàng vội vàng bước ra ngoài, vừa chạm tay vào cửa, con quạ trên vai bỗng mở miệng, phát ra giọng của Biên Cô Châu.
“Tai của muội bị cắt làm món ăn nguội rồi sao? Ta đã bảo đứng yên tại chỗ, không được động đậy.”
Vì Đệ Cửu Tử, Vân Hoành Ba bỗng can đảm hẳn lên: “Huynh định làm gì?”
Biên Cô Châu nói một cách thờ ơ: “Con chó mà Túc Yếm Phùng nuôi ồn ào quá, ta sẽ khiến nó im lặng mãi mãi.”
Vân Hoành Ba hoảng hốt: “Đừng làm thế!”
Giọng nói của Biên Cô Châu lạnh như băng: “Nó sắp phá tan cả nhà ta rồi.”
Không biết có phải là do ảo giác hay không, nhưng dường như Vân Hoành Ba nghe được trong giọng nói lạnh lẽo ấy có chút không tin nổi: “Muội đang bênh vực người ngoài sao?”
Nàng vội lắc đầu, cố xua đi ý nghĩ đáng sợ đó, nói: “Có chuyện gì thì từ từ nói. Huynh gϊếŧ Đệ Cửu Tử, không sợ Túc Yếm Phùng sẽ đến gây chuyện sao? Ngày mai huynh còn phải đi... đi dự cái gì ấy nhỉ...”
Hệ thống nhanh chóng nhắc nhở: “Lễ hội tuyết lành.”
“Đúng rồi! Huynh còn phải đi dự lễ hội tuyết lành mà!”
Gϊếŧ Đệ Cửu Tử bây giờ chẳng khác nào xé rách mặt với Ma Tôn, chẳng mang lại lợi ích gì cho Biên Cô Châu.
Không ngờ, con quạ trên vai nàng cất tiếng cười khanh khách, giọng Biên Cô Châu vang lên lạnh lẽo, bay vào tai nàng.
“Mục đích ta đến lễ hội tuyết lành là để gϊếŧ Túc Yếm Phùng.”
Vân Hoành Ba: “???”
Hóa ra kẻ muốn ám sát Túc Yếm Phùng trong cốt truyện lại chính là huynh sao?!
Đây là tình huống mà Vân Hoành Ba chưa bao giờ lường trước.
Trong lúc nàng còn đang bối rối, thì từ phía xa bỗng vang lên tiếng gầm còn chấn động hơn trước. Mặt đất rung chuyển dữ dội, khiến nàng suýt tưởng căn nhà gỗ ọp ẹp này sẽ sụp đổ.
Bên ngoài đang diễn ra trận chiến thần tiên, mà nếu nàng xông ra ngoài chắc chắn sẽ mất mạng. Sợ chết, nàng chỉ dám hé cửa nhìn ra ngoài qua khe hở.
Đệ Cửu Tử lúc này hoàn toàn không còn vẻ ngoan ngoãn thường ngày. Đôi mắt hắn dựng ngược, trông như dã thú mất trí, điên cuồng phá hủy mọi thứ xung quanh, biến nơi hắn đi qua thành một bãi phế tích.
Biên Cô Châu không ở đó, chỉ có con rối đang kịch liệt giao chiến với Đệ Cửu Tử.
Vân Hoành Ba còn đang lo lắng thì bất ngờ nghe thấy tiếng bánh răng của cơ quan chuyển động, phát ra âm thanh ma sát ken két.
Chưa kịp phản ứng, vô số sợi xích dày đặc đột ngột xuất hiện từ không trung, như một tấm lưới lớn khổng lồ, ập xuống bao vây Đệ Cửu Tử.