Vân Hoành Ba: "???"
Huynh có muốn nghe thử xem mình đang nói gì không?
Khuôn mặt đẹp như vậy mà dùng để nói những lời vô lý như thế sao?
Nàng cuối cùng đã chắc chắn, Biên Cô Châu và nguyên chủ chắc chắn có thâm thù đại hận.
Vân Hoành Ba thu tay lại, vẻ mặt lạnh lùng.
Không chữa thì thôi, cùng lắm là không làm nhiệm vụ nữa.
Đúng lúc này, bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng gầm rú của mãnh thú.
Đệ Cửu Tử và con rối đang giao chiến rất hăng, Vân Hoành Ba qua khe cửa nhìn ra ngoài, lập tức sững sờ.
Đệ Cửu Tử đã biến mất, thay vào đó là một con ác thú khổng lồ cao gần ba tầng lầu, toàn thân đen nhánh, đôi mắt đỏ rực, đang điên cuồng phá hoại.
Hệ thống thì thào: "Kia kìa, chính là chó con của cô đấy."
Từ một chú chó nhỏ có thể ôm trong lòng, giờ đây biến thành một con quái vật khổng lồ. Vân Hoành Ba ngây người hồi lâu, khẽ mấp máy môi.
Hệ thống còn tưởng nàng đang bị sốc nặng, không ngờ nàng lại thì thào nói: "Vuốt kiểu này chắc sướиɠ lắm đây?"
Hệ thống: "…"
Không hổ là cô.
Khi Vân Hoành Ba đang tưởng tượng việc vuốt một chú chó siêu to khổng lồ, Biên Cô Châu đẩy cánh cửa đang khép hờ ra. Cơn gió mạnh từ trận chiến giữa Đệ Cửu Tử và con rối thổi thẳng vào trong, khiến Vân Hoành Ba không kịp phản ứng, bị gió thổi ngã nhào, đập thẳng vào ngực Biên Cô Châu.
Vân Hoành Ba sững người.
Biên Cô Châu lạnh lùng nhìn nàng, tiện tay đẩy nàng ra: "Ở yên đây, đừng làm loạn."
Nói xong, hắn bước ra khỏi căn nhà gỗ.
Con quạ trên vai hắn dường như nhận được lệnh, vỗ cánh bay về phía Vân Hoành Ba, đậu thẳng lên vai nàng. Móng vuốt sắc nhọn bấu vào áo choàng của nàng, há mỏ kêu "quạ quạ" hai tiếng.
Vân Hoành Ba ghét bỏ định hất nó xuống.
Biên Cô Châu vừa bước ra liền ngoái đầu lại, con mắt trái giả như sắp bắn ra tia laser, ánh mắt lạnh lẽo đáng sợ.
Vân Hoành Ba hoảng sợ, vội đổi động tác thành xoa đầu con quạ như đang vuốt ve chó con.
Biên Cô Châu lúc này mới quay người đi tiếp.
Đợi hắn đi xa, Vân Hoành Ba mới dám trợn mắt lườm theo bóng lưng hắn.
Con quạ trên vai nàng đột nhiên cất tiếng người: "Ta đang nhìn đấy."
Vân Hoành Ba: "…"
Ngay cả trừng mắt cũng không được sao?
Căn nhà gỗ nhỏ này như một thế giới tách biệt, mọi âm thanh và động tĩnh bên ngoài đều không thể lọt vào. Vân Hoành Ba dần bình tĩnh lại nhưng không khỏi lo lắng.
Biên Cô Châu, con người vừa độc mồm vừa tàn nhẫn này, đến cả Túc Yếm Phùng cũng có thể làm bị thương, huống hồ là chó con của nàng...
Hắn định gϊếŧ Đệ Cửu Tử thật sao?