Chương 37: Dọa ta sợ chết khϊếp

Hệ thống cũng cảm thấy khó xử.

Đúng lúc này, Vân Hoành Ba bỗng nghe thấy sau lưng vang lên tiếng động lạ, cứ loạt xoạt không ngừng.

Đây là một căn nhà gỗ chật hẹp, dưới sàn đầy những mảnh vụn gỗ mục, không biết đã bỏ hoang bao lâu. Chỉ cần xoay người là có thể nhìn thấy toàn bộ căn phòng.

Thế nhưng, Vân Hoành Ba lại cảm thấy có một luồng khí lạnh chậm rãi bò lên lưng, khiến nàng cứng đờ cả người, hoàn toàn không dám quay đầu lại.

“Hệ thống…” Vân Hoành Ba nuốt nước bọt, giọng run rẩy, “Ngươi xem phía sau ta là thứ gì thế?”

Hệ thống run cầm cập: “Ta... ta... ta không dám...”

Vân Hoành Ba: “...”

Vậy ngươi còn có tác dụng gì?!

Nàng hít sâu một hơi, cảm thấy nếu đã phải đối mặt thì thà đối mặt luôn còn hơn. Nàng quay người chậm rãi, mỗi cử động như có một bàn tay vô hình siết chặt tim nàng. Dù chỉ hai giây ngắn ngủi, nàng lại cảm thấy mình vừa xoay người suốt hai thế kỷ.

Cuối cùng, toàn bộ căn phòng đã lọt vào tầm mắt của nàng.

Trước mắt không có gì đáng sợ cả, mà là một con rối cực kỳ tinh xảo đang đứng đó, nghiêng đầu nhìn nàng.

Nếu những con rối bên ngoài giống người được 80%, thì con rối này chắc chắn đạt chuẩn 100%, nếu không vì con mắt trái của nó là viên ngọc, nàng suýt đã coi nó là người thật.

Con rối mặc áo đen, mái tóc dài đen tuyền buông xuống tận mắt cá chân, trông như một con búp bê tinh xảo.

Con mắt trái của nó không giống những con rối bên ngoài, vốn chỉ tùy tiện nhét viên đá vào làm cho có. Ngược lại, viên ngọc được mài nhẵn nhụi, lắp vào vừa khít, hàng lông mi dài rủ xuống tựa như một con mắt thật.

Vân Hoành Ba thở phào nhẹ nhõm.

“Dọa ta sợ chết khϊếp.”

Nàng đã thấy quá nhiều con rối trên đường đi, giờ đây cũng không còn sợ hãi nữa. Nàng thậm chí còn bước tới gần con rối, nhìn trái nhìn phải, rồi đưa tay véo thử gương mặt của nó.

“Hê.” Vân Hoành Ba hào hứng nói với hệ thống: “Không hổ là Biên Cô Châu, đại lão cơ khí. Con rối này làm y như thật, từ cảm giác khi chạm vào, đến hơi thở, thậm chí cả…”

Vừa véo, nàng vừa cảm thấy có gì đó không đúng, nụ cười dần tắt ngấm trên gương mặt.

Con mắt trái tưởng chừng như viên ngọc hoàn hảo ấy đột nhiên trở nên lạnh lẽo, toát ra luồng khí âm u như từ địa ngục. Nó nhìn chằm chằm vào nàng, không hề chớp mắt.

Vân Hoành Ba giật bắn mình, vội rụt tay lại, hít một hơi thật sâu.