Chương 34: A a a, dọa chết ta rồi

Trong lúc hai người trò chuyện, Đệ Cửu Tử đã đá con cá thú xuống khỏi Phiêu Miểu Trung, rồi quay đầu lại với dáng vẻ ngoan ngoãn như cún con, suýt chút nữa còn vẫy đuôi: “Để ta dẫn ngươi đi.”

Trái tim Vân Hoành Ba mềm nhũn, tự dưng thấy có cún con đi cùng, nàng chẳng còn sợ nữa.

Phiêu Miểu Trung trông như một di tích bỏ hoang, khắp nơi là phế tích, rêu phong phủ kín những cột đá vỡ vụn. Sương mù lượn lờ qua, phảng phất nét u tịch, hoang sơ nhưng mang đậm chất cổ xưa.

Đệ Cửu Tử vừa đi vừa lẩm bẩm, Vân Hoành Ba đi gần nghe loáng thoáng được vài câu:

“Biên Cô Châu, chết đi.”

“Ăn luôn Biên Cô Châu.”

Vân Hoành Ba thắc mắc: “Ngươi không thích Biên Cô Châu sao?”

“Ừ!” Đệ Cửu Tử gật mạnh đầu, suýt làm rơi ngọc bài. Hắn vội ngậm chặt lại, nói lí nhí: “Hắn từng làm chủ nhân bị thương, thật đáng ghét.”

Vân Hoành Ba hít sâu một hơi.

Kẻ có thể làm bị thương đại ma đầu phản diện, là thần thánh phương nào sao?!

Nàng càng cảm thấy nhiệm vụ này khó nhằn, càng muốn nằm xuống bỏ cuộc.

“Không phải, không phải!” Đệ Cửu Tử nói xong cũng thấy không ổn, vội tìm cách giải thích để bảo vệ danh tiếng cho chủ nhân: “Chủ nhân tu vi ngút trời, không thể nào bị hắn làm bị thương được, chỉ là hắn…”

Hắn còn chưa nói xong thì bỗng nhảy dựng lên cao ba mét, nhe răng gầm gừ như bị kí©h thí©ɧ.

“Gừ! Chính là tên đó!”

Vân Hoành Ba nhìn theo hướng hắn chỉ, thấy một người mặc áo rách rưới, quay lưng lại với họ, thấp thoáng trong làn mây mù phía xa.

Thoạt nhìn không có gì khác lạ, nhưng người kia đang quét dọn thì bỗng dưng đầu xoay ngược ra sau, quay mấy vòng liền rồi dừng lại, khuôn mặt hướng thẳng về phía họ, đôi mắt kỳ dị nhìn chằm chằm.

Gương mặt đó không chút biểu cảm, một bên mắt thậm chí bị nhét một viên đá đen, ánh lên tia sáng quỷ dị.

Vân Hoành Ba: “!”

Nàng giật mình, phản xạ đầu tiên là tìm kiếm hệ thống.

Không ngờ hệ thống còn sợ hơn nàng: “A a a, dọa chết ta rồi!”

Vân Hoành Ba: “…”

Đồ phế thải.

Nàng quay sang Đệ Cửu Tử tìm chút cảm giác an toàn.

Thế nhưng Đệ Cửu Tử vừa nãy còn hung hăng đá cá thú, giờ đây đã dựng ngược cả lông, chui ra sau lưng Vân Hoành Ba, bám chặt lấy áo nàng, không dám ló mặt ra.

Vân Hoành Ba: “…”

Được rồi, xem ra nàng là người gan nhất ở đây.

Kẻ có gương mặt kỳ dị ấy chẳng làm gì, chỉ giữ nguyên tư thế đáng sợ đó, tiếp tục quét sân bằng tay ngược.