Chương 32: Con chó này chỉ biết gϊếŧ người

Đệ Cửu Tử ngoan ngoãn gật đầu: "Được."

Họa Đường Xuân xoa xoa tai của Đệ Cửu Tử, rồi treo một tấm ngọc bài nhỏ lên cổ hắn.

Ngọc bài trong suốt, vừa thấy nó, phản xạ đầu tiên của Đệ Cửu Tử là muốn cắn một miếng.

"Đừng cắn." Họa Đường Xuân nói, "Nếu phát hiện nàng ta có dấu hiệu bất thường thì hãy cắn."

Đệ Cửu Tử nghiêng đầu: "Bất thường?"

"Ví dụ như âm mưu với Biên Cô Châu để hãm hại tôn thượng chẳng hạn."

Ánh mắt của Đệ Cửu Tử bỗng trở nên hung dữ, hắn ngậm chặt ngọc bài, nói: "Gϊếŧ Biên Cô Châu!"

Họa Đường Xuân vội nói: "Đừng, ngày mai là lễ hội Tuyết Lành, pháp khí mà Biên Cô Châu luyện ra kỳ quái nhưng rất tinh xảo. Tôn thượng giữ hắn lại có mục đích."

Đệ Cửu Tử vẫn tràn đầy khí thế, hung dữ gật đầu, không biết có hiểu gì không, rồi ngậm ngọc bài rời đi.

Họa Đường Xuân chợt dâng lên một chút lo lắng.

Con chó này chỉ biết gϊếŧ người, liệu hắn... có đáng tin không?

Nhưng chuyện đã đến nước này, cũng không còn cách nào khác. Họa Đường Xuân vốn đã chẳng muốn tới cái nơi quỷ quái như Phiêu Miểu Trung. Chỉ có Đệ Cửu Tử với tâm trí ngây thơ mới không sợ tên quái vật họ Biên kia.

Nghĩ đến dáng vẻ âm u của Biên Cô Châu, Họa Đường Xuân không khỏi rùng mình, hiếm khi cảm thấy sợ hãi như vậy.

Đệ Cửu Tử hoàn toàn không biết sợ là gì. Thân hình linh hoạt nhảy lên lưng con ngư thú khổng lồ, trải thảm cẩn thận, rồi nhìn Vân Hoành Ba với ánh mắt trông đợi: "Ngồi đi."

Vân Hoành Ba không có linh lực, đang do dự không biết làm sao trèo lên lưng ngư thú cao tới hai ba mét.

Đệ Cửu Tử lại giơ chân đạp một cái, ngư thú rên lên thảm thiết, từng mảng vảy khổng lồ lật ra, xếp thành bậc thang dẫn thẳng lên vị trí ngồi VIP trên lưng.

Vân Hoành Ba: "..."

Nàng nói với hệ thống: "Không ổn rồi, mau kiểm soát ta lại, độ hảo cảm của ta sắp mất kiểm soát rồi..."

Hệ thống: "?"

Đối mặt với một Đệ Cửu Tử vừa biết hung dữ bảo vệ chủ nhân, vừa chu đáo mà không phá nhà, sự tự chủ về độ hảo cảm mà Vân Hoành Ba luôn tự hào suýt nữa sụp đổ. May mà nàng kịp kiềm chế.

Giữ vẻ mặt bình thản, nàng vén áo, đặt chân lên những bậc thang bằng vảy cá và ngồi xuống tấm thảm trên lưng ngư thú.

Đệ Cửu Tử đứng vững trong gió, áo đen tung bay. Nhìn từ chỗ Vân Hoành Ba ngồi, bóng dáng của hắn trở nên cao lớn, oai vệ.

Thiếu niên ngậm ngọc bài, khẽ giật râu cá.

"Đi thôi."