Chương 31: Ta nhiều lời rồi

Vân Hoành Ba ôm chút hy vọng cuối cùng, hỏi: “Vậy quan hệ giữa ta và sư huynh này ra sao?”

Dưới ánh mắt đầy hy vọng của nàng, hệ thống chậm rãi đáp: “Hắn đối xử với cô như kẻ thù gϊếŧ cha, ngay cả nhìn cô một cái cũng không muốn.”

Vân Hoành Ba: “...”

“Thế mà ngươi còn bảo ta tìm hắn?”

“Hết cách rồi, ai bảo nguyên chủ trước đây đáng ghét như vậy chứ?”

Họa Đường Xuân mỉm cười đúng lúc: “Lãnh chủ biên vực tính tình cổ quái, không thích người khác quấy rầy. Hắn đã nhập ma nhiều năm, nhưng chưa từng rời khỏi Phiêu Miểu Trung. Tuy nhiên, ngày mai là lễ hội tuyết lành của Ma Vực, nghe nói lãnh chủ sẽ phá lệ xuất hiện.”

Vân Hoành Ba thoáng trầm ngâm.

Họa Đường Xuân lại cười: “Ta nhiều lời rồi. Nếu phu nhân đã muốn đi, vậy thì cứ đi, Đệ Cửu Tử.”

Đệ Cửu Tử đang cắn xương cá, tò mò ngẩng đầu lên.

Họa Đường Xuân nói: “Đưa phu nhân đến Phiêu Miểu Trung.”

Đệ Cửu Tử gật đầu.

Vân Hoành Ba thở phào nhẹ nhõm, may mà không phải tự mình bay lên đó.

Chỉ là sau khi gật đầu, Đệ Cửu Tử lại lao thẳng xuống hồ.

Mặt hồ bỗng nổi lên những con sóng dữ dội.

Chẳng mấy chốc, Đệ Cửu Tử ướt sũng kéo theo một con “cá chép” khổng lồ khác lên bờ, nhìn kỹ thì con cá này khác hẳn con trước, vây cá rộng lớn như đôi cánh, mỗi lần vẫy đều tạo nên cơn gió lớn.

Đệ Cửu Tử thấy nó quẫy quá mạnh, liền nhe răng hung dữ, rồi đá một cú thật mạnh.

Con cá tỏ vẻ ấm ức, lập tức không dám quẫy đuôi nữa.

Đệ Cửu Tử túm lấy một sợi râu nhớp nháp của con cá, đưa cho Vân Hoành Ba, đôi mắt trong veo không chút tà ý, như thể việc này là chuyện nhỏ.

“Cưỡi nó mà đi.”

Vân Hoành Ba: “...”

Cưỡi thứ này lên trời sao?!

Thấy nàng do dự, Đệ Cửu Tử cười tít mắt như trăng lưỡi liềm: “Không sao đâu.”

Vân Hoành Ba thử cầm lấy “sợi râu” của con cá.

Con cá giống như nửa thú nửa cá, có vẻ bị Đệ Cửu Tử dọa sợ, liền rên lên khe khẽ, nhả ra một bong bóng nước, không dám động đậy.

Đệ Cửu Tử chạy lon ton về thiên điện, ngậm theo chiếc đệm yêu thích nhất của mình, hớn hở muốn trèo lên cá.

Họa Đường Xuân khẽ ho một tiếng.

Bất cứ khi nào thuộc hạ của Túc Yếm Phùng có chuyện không thể nói thẳng trước mặt người khác, họ đều sẽ ho nhẹ để ra hiệu.

Đệ Cửu Tử lập tức vểnh tai, nghi hoặc bước tới, nghe Họa Đường Xuân nói thầm.

Họa Đường Xuân nhìn Vân Hoành Ba, người đang nghịch sợi râu cá, ánh mắt nàng ta lạnh lùng: “Hãy theo dõi nàng ta thật chặt.”