Chương 28: Ta không biết, để ta thử xem

Con ác thú hình cá có vẻ ngoài dữ tợn, chỉ có lớp vảy là giống cá chép, trông cứng chắc. Vân Hoành Ba tò mò, đưa tay chạm thử, suýt chút nữa làm đau ngón tay vì độ cứng của lớp vảy.

Lớp vảy cứng như vậy mà Đệ Cửu Tử lại dễ dàng cắn đứt cổ con cá?

Nhìn Đệ Cửu Tử đang ăn ngon lành, Vân Hoành Ba liếc xuống cổ tay mình, nơi có sợi dây xích khắc pháp trận trói buộc linh lực, rồi khẽ hỏi: “Ngươi nói xem, với hàm răng của Đệ Cửu Tử, chỉ cần cắn nhẹ hai cái chắc cũng đứt được sợi dây này nhỉ?”

Hệ thống do dự: “Nhưng đây là pháp khí trói linh của chính đạo, không dễ bị cắn đứt đâu.”

“Thử xem sao?”

Vân Hoành Ba kiên nhẫn chờ Đệ Cửu Tử ăn no.

Dạ dày của Đệ Cửu Tử như một cái hố không đáy, hắn nuốt chửng con cá khổng lồ dài hàng chục mét, nhưng bụng vẫn phẳng lì như chưa ăn gì.

Hắn bẻ lấy một đoạn xương cá trắng muốt, ngậm trong miệng như gặm que kẹo, để lộ hàm răng nhỏ sắc nhọn.

Vân Hoành Ba suýt nữa bị vẻ đáng yêu của hắn làm cho tan chảy.

Hệ thống vội nhắc nhở: “Nói lời thoại đi!”

Vân Hoành Ba mới nhớ tới mục đích chính, chìa hai tay ra trước mặt hắn: “Ngươi biết cách mở sợi dây này không?”

Đệ Cửu Tử ngồi xếp bằng trên đất, tò mò nhìn ngó rồi cúi xuống ngửi: “Dây của chủ nhân sao?”

Vân Hoành Ba nhướng mày.

Túc Yếm Phùng cũng từng đeo pháp khí trói linh này?

Phải rồi, trong giấc mơ, Túc Yếm Phùng từng bị buộc tội khi sư diệt tổ và hãm hại sư trưởng, hẳn là trước khi vào Ma Vực, chàng cũng từng bị giam ở Viện Trừng Phạt.

“Có tháo được không?”

Đệ Cửu Tử mơ hồ: “Ta không biết, để ta thử xem.”

Nói rồi, hắn cúi xuống, cắn lấy sợi dây trên cổ tay nàng rppfo dồn sức.

Theo lý mà nói, với hàm răng của Đệ Cửu Tử, việc cắn đứt sợi dây này lẽ ra là chuyện nhỏ, nhưng pháp khí của Tiên Minh quả thực rất kỳ lạ. Vừa lúc răng hắn chạm vào, một luồng linh lực thuần khiết của đạo tu đột ngột bùng ra từ sợi dây.

Linh lực của đạo tu và ma tu vốn xung khắc. Ngay lập tức, luồng linh lực khiến Đệ Cửu Tử đau đến dựng ngược lông, hắn lùi lại mấy bước, nhe răng gầm gừ, phát ra tiếng rêи ɾỉ trầm thấp.

“Ư ư...”

Vân Hoành Ba giật mình, vội vàng rụt tay lại.

Đôi mắt màu hổ phách xinh đẹp của Đệ Cửu Tử giờ đây đỏ rực như máu. Hắn hung dữ nhìn chằm chằm vào tay nàng, như thể bị đau nhưng không dám tiến lại gần.