Cảnh tượng này... thật sự quá mức kinh dị.
Khuôn mặt xinh đẹp của Họa Đường Xuân tái nhợt, mãi không thể hoàn hồn.
Cô gái này... thật sự là kẻ điên sao?
Vân Hoành Ba vui vẻ phát tiết một trận, nước mắt giàn giụa, vừa mệt vừa thỏa mãn.
Đúng lúc này, trang thông báo độ hảo cảm đột nhiên xuất hiện.
[Hệ thống nhắc nhở: Độ hảo cảm của Họa Đường Xuân với ký chủ Vân Hoành Ba: -999... -50... 15...]
["Thật tội nghiệp, đáng thương quá." Họa Đường Xuân thầm nghĩ: "Một người đẹp như vậy mà lại ngốc nghếch. Hóa ra thiên đạo thật công bằng. Cho nàng ấy dung mạo tuyệt sắc, nhưng lại lấy đi trí tuệ."]
Vân Hoành Ba: “??”
Hệ thống: “???”
Vân Hoành Ba khóc cười không ngớt, cả người mệt mỏi, nghi hoặc hỏi: “Họa Đường Xuân là ai nữa đây? Nàng ta đang ở gần sao?”
Hệ thống vốn dĩ chỉ là một thứ vô dụng, không thể phát hiện ra gì, bèn khô khan lờ đi câu hỏi sau.
“Họa Đường Xuân: Đại ma đầu dưới trướng Túc Yếm Phùng, chuyên quản hình phạt. Dung mạo mỹ lệ, nhưng thực chất mỗi gương mặt đều là do vẽ ra. Lớp da bọc lấy bộ xương khô, không ai biết được nguyên hình của nàng ta trông như thế nào.”
Vân Hoành Ba chống người dậy, mơ màng nhìn quanh.
Đôi mắt nàng vẫn còn ngấn lệ, khi nàng ngồi dậy, hai dòng nước mắt chầm chậm chảy xuống, khóe mắt đỏ hoe, khiến nàng trông càng thêm yếu đuối đáng thương.
[Hệ thống nhắc nhở: Độ hảo cảm của Họa Đường Xuân dành cho ký chủ Vân Hoành Ba: 15… -100… -999!]
[“Đáng ghét! Thật là đáng ghét!” Nghĩ đi nghĩ lại, nàng ta vẫn cảm thấy Vân Hoành Ba thật đáng ghét, chỉ muốn lột mặt nàng ra giữ làm bộ sưu tập! Như vậy sẽ chẳng ai đẹp hơn nàng ta được nữa.]
Vân Hoành Ba: “…”
Có vẻ như vị tỷ tỷ này cũng không tỉnh táo cho lắm.
Hửm? Sao nàng lại dùng từ "cũng"?
Độ hảo cảm thay đổi liên tục như vậy, chứng tỏ Họa Đường Xuân đang ở quanh đây quan sát.
Vân Hoành Ba phát tiết xong, cơ thể mệt lả, cũng chẳng buồn để ý thêm. Chỉ cần nàng ta không ra tay gϊếŧ nàng là được.
Nàng vô tư cuộn tròn trong chăn, nhắm mắt định ngủ tiếp.
Hệ thống kinh ngạc vô cùng.
Biết rõ có một Ma tộc đang theo dõi trong bóng tối, mà nàng vẫn ngủ được sao?
Không chỉ ngủ được, Vân Hoành Ba còn ngủ thẳng một mạch đến khi mặt trời lên cao.
Hệ thống không biết nên gọi nàng là người vô tư hay người ngốc nữa.
Vân Hoành Ba ngáp dài ngồi dậy. Bên ngoài vẫn đang có tuyết rơi, ánh sáng phản chiếu từ tuyết xuyên qua cửa sổ, sáng chói cả mắt.