Chương 9

Ở phía bên kia, sau khi được sơ cứu xong, vết thương trên đầu đã cầm máu, Georgia lập tức đứng dậy, hỏi ngay vấn đề mà cậu ta quan tâm nhất với Tống Liên Tinh.

“Lúc tôi hôn mê, cậu đã làm gì?”

“Ngủ.” Tống Liên Tinh trả lời thành thật. Cậu là người đang bị bệnh, thể lực không đủ, cần nghỉ ngơi nhiều, chuyện này rất hợp lý.

Georgia: “Anh... nếu anh không làm gì, sao cơ giáp lại ngừng loạn?”

Sao ngay cả cách xưng hô cũng đổi rồi?

Tống Liên Tinh không hiểu trong đầu đối phương đang nghĩ gì, nhưng cậu thật sự không liên quan gì đến chuyện đó, chỉ có thể giải thích nghiêm túc: “Hết năng lượng, cơ giáp tất nhiên sẽ dừng lại. Trước khi cậu ngất đã thấy rồi mà, tôi không làm gì cả.”

Không thể nào – Georgia nghĩ thầm – lỗi loạn cơ giáp không phải loại bug thông thường, theo các tài liệu đã ghi lại, hậu quả đều cực kỳ nghiêm trọng, sao có thể tự hồi phục?

Huống hồ, hành động của Tống Liên Tinh lúc đó cũng rất kỳ lạ — ai lại có thể mắt không chớp, bình tĩnh nói chuyện khi cơ giáp bất ngờ tấn công?

Đó đâu phải là bị doạ ngơ người, rõ ràng là đã đoán trước được. Người này là cao thủ!

Là cao thủ đã cứu mạng mình!

Cậu cố gắng tìm đầu mối trên người nghi phạm lớn nhất – Tống Liên Tinh, nhưng đối phương chỉ đang nằm lười trên ghế xích đu, vừa cho mèo ăn, vừa không buồn nhúc nhích – đúng kiểu cá mặn không muốn lật mình.

Georgia: Đây chắc chắn là giả vờ!

Cá mặn lúc này lại mở miệng, nói: “Lần này cơ giáp loạn có điểm rất kỳ quặc.”

Cậu chỉ ra vài điểm chính, giọng điệu thì thờ ơ, nhưng Georgia nghe mà tim đập thình thịch.

Tiệm sửa chữa Cá Mặn nổi tiếng với lối sống "nằm yên không lo việc đời", mấy năm nay cũng không xảy ra chuyện gì. Chỉ có vài tháng trước, một nhà máy muốn mua lại tiệm vì vị trí đắc địa, nhưng bị ông chủ từ chối thẳng thừng.

Chẳng lẽ vì chuyện này mà bọn họ gây sự, muốn phá tiệm? Nhưng đúng như lời ông Tống nói, sao bọn họ lại chọn đúng hôm nay?

Trong đầu Georgia thoáng qua hàng loạt nghi vấn, nhưng chẳng thể nghĩ ra điều gì rõ ràng, đành kiểm tra kỹ món đồ quý giá nhất tiệm – mô hình cơ giáp kia, nhưng ngoài thông báo “hết năng lượng” ra thì chẳng phát hiện được gì.

Còn một chuyện nữa – chế độ “tổn hại” của cơ giáp mà cậu ta mở ra trước đó đã bị ai đó sửa lại.

Cậu ta nhớ lại trình tự lúc ấy, đoán tám chín phần là Tống Liên Tinh làm – cậu ấy từng nói muốn dùng chế độ này để kiểm nghiệm trình độ sửa chữa.

Georgia thầm tính toán, thợ sửa chữa cao cấp muốn giải trừ chế độ “tổn hại” cần khoảng hai tiếng, trong khi cậu ta chỉ ngất khoảng mười phút, mà Tống Liên Tinh đã sửa xong rồi còn đem cơ giáp dùng làm máy sưởi, đúng là gan lớn, tay nghề cao!

Chứng cứ rành rành, cậu ta một lần nữa khẳng định: Ông Tống nhất định là cao thủ sửa chữa cơ giáp! Không hổ danh là người duy nhất trong liên bang không mù quáng sùng bái “chỉ huy”!

Georgia tìm được đáp án, ngẩng đầu lên thì thấy chàng trai tóc đen đang trêu mèo, đôi mắt đào nhạt màu thoáng qua, như cười như không, ánh nhìn ấy mang theo sự thấu hiểu mọi điều.

Tựa như cậu biết hết tất cả.

Và đúng là cậu biết hết thật.

Georgia giật mình, nhận ra sự nông cạn của bản thân. Ông Tống cứu mình, còn giải quyết “cơ giáp loạn”, chắc chắn không có ác ý, nhưng lại không nói thẳng, hẳn là có toan tính riêng. Mình không nên vạch trần, tránh làm khó người ta.

Chỉ là một nhân vật lớn như vậy mà lại tới tiệm sửa chữa Cá Mặn làm nhân viên thời vụ, Georgia vẫn thấy lo lắng.

Hay là tăng lương cho cậu ấy? Nhưng mà với một cao thủ cơ giáp như vậy, chắc chắn không thiếu tiền, đề nghị tăng lương ngược lại còn như sỉ nhục người ta.

Georgia nghĩ rồi thử dò hỏi: “Anh thấy hợp đồng nhân viên thời vụ còn chỗ nào cần sửa không?”

Nghe vậy, Tống Liên Tinh đọc từ đầu tới cuối, chỉ ra vài điểm chưa chặt chẽ. Đọc xong mới thấy không đúng, đang nằm mà còn phải lo hợp đồng, có vẻ sai sai.

Bị lôi đi tăng ca một cách khó hiểu, cậu cảm thấy mình lỗ rồi, liền thuận miệng đáp: “Rất ổn, nếu cậu không có vấn đề gì thì tôi ký nhé.”

Georgia thở phào nhẹ nhõm, may mà không tự ý tăng lương. Người như ông Tống, tỉnh táo, không mù quáng sùng bái “chỉ huy”, quả nhiên không phải người dễ bị tiền tài dụ dỗ. Cậu ta vội đưa màn hình, mời Tống Liên Tinh ký tên.

Ngón tay thon dài của chàng trai tóc đen lướt qua màn hình, vừa hạ bút với một nét bút phóng khoáng, bỗng khựng lại giữa chừng.

Cậu ngây người một lát, rồi khẽ cười, theo nét cũ, ký xuống ba chữ: “Tống Liên Tinh.”

Hợp đồng có hiệu lực.

Chỉ cần đến Sở Trị An xác nhận thân phận, cậu sẽ có được quyền lợi tương đương công dân cấp bốn của Liên bang.

Bất kể là khói lửa chiến trường, ân oán nghị viện liên bang, hay những tình tiết “nhân vật chính” trong nguyên tác, đều chẳng còn liên quan gì đến cậu.

“Tống Liên Tinh” hiện tại đang ở tinh cầu biên viễn, chỉ là một nhân viên thời vụ vô danh tiểu tốt trong tiệm sửa chữa.

Kỷ Tiểu Du không hiểu nụ cười của cậu có ý gì sâu xa, lại bị thu hút bởi chữ ký kia – là dân vẽ tranh, anh rất nhạy với hình ảnh.

Thế giới này dùng quang não quá tiện, hầu như chẳng ai cần viết tay, càng không ai luyện chữ. Vậy mà chữ ký của Tống Liên Tinh mạnh mẽ sắc sảo, từng nét rắn rỏi, rõ ràng là có luyện qua và rất chuyên tâm.

Người ta nói nét chữ phản ánh con người, viết ra được nét chữ như vậy, sao nhìn kiểu gì cũng phải là người khí thế bừng bừng, phong quang chói lọi. Trong truyện tranh mà nói, không làm nam chính thì cũng là nhân vật hot khiến ai ai cũng cổ vũ tung hô. Nhưng anh vừa quay đầu, lại chỉ thấy một tên lười biếng từ đầu đến cuối chỉ biết nằm đu đưa trên ghế trêu mèo.

Kỷ Tiểu Du: Bị lừa rồi.

Tống Liên Tinh nghĩ đến tương lai cuộc sống, không kìm được mà cong khoé môi, giọng nhẹ nhàng: “Thủ tục làm xong rồi, đi Sở Trị An cập nhật thân phận thôi.”

Kỷ Tiểu Du hơi bất ngờ, nhưng vẫn tra thử hướng dẫn làm thủ tục ở tổng cục, rồi hơi ngừng một chút: “Lạ nhỉ, giờ này rồi mà còn phải xếp hàng?”

Sở Trị An xử lý việc luôn rất nhanh, hiếm khi phải xếp hàng, huống hồ giờ cũng gần chín giờ tối rồi, đâu phải lúc cao điểm.

“Hay là mai đi? Tìm lúc ít người.” Kỷ Tiểu Du nghĩ một lúc rồi nói: “Nói mới nhớ, không ngờ anh lại chịu ra ngoài làm việc đó.”