Trước khi mất đi giấc mơ và trở thành cá mặn, đến lúc chết cậu vẫn là Vua tốc độ số một của Liên bang. Cho dù chết rồi sống lại, mở ra con đường "bày xõa", cũng tuyệt đối không thể để bị vượt mặt một cách dễ dàng.
Tâm lý hiếu thắng kỳ lạ của Tống Liên Tinh trỗi dậy, quyết định giải quyết xong chuyện này rồi quay về trùm chăn ngủ tiếp.
Người của công hội vẫn còn đang âm thầm hằm hằm, ánh mắt lượn qua lại giữa cậu và Georgeia, như bầy sói đói đang chực chờ thời cơ ra tay.
“Tiểu Kiều.” Tống Liên Tinh nhắc một tiếng.
Georgeia như bừng tỉnh từ giấc mộng, thao tác nhanh như gió trên quang não, rồi hiện ra màn hình sáng loáng với dòng chữ to “Đã đăng ký thi thành công”, như một mũi kim đâm thẳng vào mắt đám người công hội.
“Chỉ mười bốn ngày thôi, công hội có thể chờ được.” Sau một hồi trầm mặc, Chủ tịch Glatt vỗ bàn đứng dậy, giọng điệu âm trầm đến mức nhỏ nước: “Lúc đó gặp lại, hy vọng cậu vẫn còn giữ được cái dũng khí không biết tự lượng sức hôm nay.”
Hắn hừ lạnh một tiếng, phất tay áo bỏ đi. Một đám đàn ông mặc vest xanh đậm ngẩn ra một chút, rồi lục tục đi theo sau.
Bọn họ đến thì rầm rộ, lúc đi lại vội vội vàng vàng, chẳng thành hàng ngũ gì.
Chiếc phi thuyền của công hội rời khỏi cửa, ánh mặt trời lâu ngày không thấy rốt cuộc chiếu vào, khiến đại sảnh tiệm sửa chữa trở nên sáng sủa, dễ chịu hơn hẳn.
Georgeia lúc này mới thở phào một hơi, mới nhận ra lưng áo đã ướt đẫm mồ hôi, dính bết vào da.
“Tống tiên sinh, ngài lợi hại quá!” Cậu ta chẳng buồn để ý đến áo quần của mình, phóng một bước đến trước mặt Tống Liên Tinh: “Trước đó ngài đã cứu mạng tôi, hôm nay lại cứu tiệm của chúng tôi, ngài đúng là đại ân nhân của tôi! Nhưng tôi... tôi chẳng có gì báo đáp, chỉ có thể...”
Thôi khỏi cần long trọng vậy đâu. Tiệm mấy người mà sập, người phải ngủ ngoài đường là tôi với con mèo của tôi đó.
Nhìn Georgeia càng nói càng hăng, nội dung càng lúc càng sai lệch, Tống Liên Tinh nhớ đến đám người Marco tối qua. Để tránh một vụ hiểu lầm nữa, cậu vội vàng “niệm chú” ngắt lời: “Tiểu Kiều, đừng có xem nhân viên tạm thời là nhân viên chính thức, tôi chỉ làm việc của mình thôi, cảm ơn cảm nghĩa gì chứ.”
“Cho dù ngài nói thế, tôi cũng không thể không làm gì cả!” Georgeia lắp bắp nói.
Mười năm trước, Georgeia gặp biến cố, lưu lạc đầu đường, suýt nữa trở thành dân đen không giấy tờ, may nhờ cửa tiệm này cưu mang, lại còn dạy cậu sửa chữa cơ giáp, mới có được chỗ đứng ngày hôm nay. Với cậu, tiệm sửa chữa này không chỉ là nơi làm việc, mà là nhà thật sự.
Người như Tống tiên sinh, giúp tiệm vượt qua cửa ải, không mong hồi báo là điều có thể hiểu. Nhưng về tình về lý, Georgeia cũng không thể xem lòng tốt của người ta là chuyện đương nhiên.
Cậu quyết tâm, tiếp tục từ chối cũng không hợp tình.
Tống Liên Tinh nghĩ ngợi: “Vậy thì ba bữa cơm sau đừng nhạt nhẽo nữa, làm mấy món cay cay đậm đà được không?”
Bữa sáng của tiệm là cháo trắng với dưa muối, bữa trưa thì mì nước nhạt nhẽo, miệng cậu sắp nhạt đến mọc cánh bay rồi.
Trước đây phải nhịn uống thứ dung dịch dinh dưỡng khó nuốt thì thôi, giờ sống lại rồi mà vẫn phải ăn uống kiểu này, đúng là chẳng có tương lai gì cả!
Georgeia: “Ngài vẫn đang bệnh đó, đừng ăn cay thì hơn.”
Tống Liên Tinh giả vờ không nghe thấy.
Lăn lộn một vòng, không những không được tăng máu nhờ đắp chăn, mà cơn sốt khiến đầu óc cậu càng quay mòng mòng hơn, nhiệt độ hình như còn tăng nữa. Trước khi nằm xuống ngủ lại, cậu tượng trưng dặn một câu: “Hai tuần nữa thi đó, cố lên nha.”
Nhưng lần này Georgeia không đáp lại ngay.
“Tôi thật ra vẫn luôn muốn hỏi.” Cậu ta ngập ngừng, nói nhỏ như muỗi kêu: “Ngài có kế hoạch gì phía sau không? Mới bảo tôi đăng ký thi để câu giờ đúng không?”
Tống Liên Tinh: “...”
Cậu suy nghĩ một hồi, CPU quá nhiệt, rốt cuộc chậm rãi nói ra một chữ: “Hả?”
...
“Ông chủ Thường, ngài yên tâm, cái tiệm đó chỉ đang câu giờ thôi. Thằng nhóc học việc đó chắc chắn không qua nổi kỳ thi sửa chữa cơ giáp đâu.”
Trong văn phòng của Thường Thắng, một bóng người xuất hiện trên màn hình quang não, chính là một trong mấy gã đàn ông mặc vest đã đến tiệm sửa chữa trước đó không lâu.
“Bài thi sửa chữa của chúng ta rất nghiêm, tỉ lệ đậu chưa tới một phần trăm. Chúng tôi cũng điều tra rồi, cái tiệm đó trình độ chỉ là cơ bản trong cơ bản, dưới đáy của dưới đáy. Thằng nhóc đó vừa trẻ, vừa không có bối cảnh, không có kinh nghiệm hay thiên phú gì đặc biệt, không thể nào qua nổi. Ngài chỉ cần kiên nhẫn chờ mười bốn ngày, rồi sẽ có được thứ mình muốn.”
Kỷ niệm trăm năm chiến tranh Mưa Sâu sắp đến, các kỳ thi thợ sửa chữa ban đầu đều bị dời lịch hoặc hoãn lại, không còn nằm trong thời gian có thể đăng ký. Cho dù muốn câu giờ, thì Georgeia cũng chỉ có thể đăng ký kỳ thi muộn nhất — tức là mười bốn ngày sau.
Với họ mà nói, hai tuần chỉ là thời gian nhậu nhẹt giải trí, chớp mắt là qua.
Nhưng với một học viên không có gốc gác như vậy, cho dù hai tuần không ăn không ngủ, cũng chẳng thể thay đổi được gì.
Chỉ cần cậu ta thi rớt, đất của tiệm sửa chữa sẽ lập tức đổi chủ.
Bên ngoài vang lên tiếng sấm nặng nề, tầng mây nơi chân trời dày đặc, lại sắp có một trận mưa lớn nữa.
Thường Thắng ngồi trong văn phòng, nghe lời đảm bảo gần như chắc chắn kia, trong lòng lại nảy sinh bất an. Từ lúc biết Tống Liên Tinh cũng có mặt ở tiệm đó, hắn đã có cảm giác này rồi.
Lý ra mà nói, người hắn muốn đối phó vốn đã bệnh nặng, lại ngồi ngay trong cái tiệm hắn định ra tay, đúng là một mũi tên trúng hai đích, chuyện tốt không thể tốt hơn — hắn không có lý do để lo lắng.
Nhưng trực giác của hắn xưa nay rất chuẩn, từng giúp hắn vượt qua nhiều cửa ải khó khăn.
Thường Thắng kết thúc cuộc gọi với công hội, rồi lại bấm một số khác trên quang não. Rất nhanh sau đó, gương mặt thuộc hạ hiện lên trên màn hình.
“Có hai chuyện phải làm.” Hắn nói: “Hai tuần nữa có kỳ thi sửa chữa, tìm người bám sát tiệm sửa chữa đó, gây chút chuyện lớn, tuyệt đối không để bất kỳ ai trong tiệm đến được trường thi.”
“Còn chuyện thứ hai...” Hắn ngừng một chút, hỏi: “Quỹ lưu động của nhà máy bây giờ còn bao nhiêu?”
Thuộc hạ báo ra một con số.
Thường Thắng tính toán một lát: “Đủ rồi.”
Thuộc hạ không hiểu nhưng cảm thấy ghê gớm, còn định hỏi “đủ” là đủ cho việc gì, thì đã bị hắn xua tay đuổi ra.
Trong văn phòng chỉ còn lại Thường Thắng, hắn đăng nhập vào mạng ngầm qua một cổng đặc biệt, cẩn thận ghi một đoạn thông tin treo thưởng ẩn danh, rồi điền vào một mức giá đáng kể.