Cuối lối đi, loáng thoáng có thể thấy vạt váy sặc sỡ của nhóm tra Alpha, tư thế quỳ xuống, gấu váy bay phấp phới trong gió.
Lộ hàng rồi kìa.
Khóe miệng Ôn Cẩm giật giật, tính toán thời gian, chậm rãi rảo bước về phía hiện trường đánh nhau.
Dự đoán là đám người này chắc đã dạy dỗ Nguyễn Thính Chi một trận rồi.
Dự báo thời tiết báo hôm nay mưa bão, lúc trước mưa nhỏ li ti như bà già bó chân.
Chẳng mấy chốc, tia chớp xé toạc những đám mây đen đặc, sấm sét nổ vang trên đầu, lăn tăn trong làn mây.
Mưa thế là trút xuống xối xả, ngay cả tầm nhìn phía trước cũng trở nên mờ mịt.
Khi Ôn Cẩm cách hiện trường mười mét, đôi mày thanh tú hơi nhướng lên, không khí mang theo mùi đất ẩm nồng nặc, thoang thoảng một mùi hương vô cùng tinh tế, khó tả.
Giống như một khóm oải hương đang nở rộ, bị rượu Tequila ướp đá thấm đẫm và phong tỏa hương thơm, chỉ có thể rỉ ra vài sợi bay trong không khí, nổ tung nơi đầu mũi, hoa bọc trong hơi lạnh, ngọt nồng mê đắm.
Mùi vị quá quyến rũ, dù Ôn Cẩm là Beta, ánh mắt cô cũng hơi mê mẩn trong chốc lát, bị hương thơm lộng lẫy xộc vào mũi điều khiển, ma xui quỷ khiến tiến lại gần thêm hai bước.
Nguyên văn đã giới thiệu, pheromone của Nguyễn Thính Chi sau khi biến dị là kiểu "vạn người mê" di động, pheromone giải phóng ra có thể khiến tất cả mọi người bất kể giới tính đều phải mê luyến cô ấy.
Nhưng đây không phải chuyện tốt, bởi vì mê luyến nhưng không thể chiếm hữu, đặc biệt là những người có tinh thần lực cao, tất cả đều vì tinh thần không được thỏa mãn mà ngày càng héo mòn rồi chết.
Ôn Cẩm nhớ, trong nguyên văn, pheromone của Nguyễn Thính Chi biến dị thành trạng thái vô địch này là lúc bị cưỡng chế trục xuất, và tên tra Alpha định dùng thủ đoạn hèn hạ để cưỡng ép đánh dấu.
Nói cách khác, lúc này mùi hương trong không khí là khi pheromone của người ta chưa biến dị.
Ôn Cẩm nhíu mày, pheromone chưa có uy lực gì mà đã có thể khiến mình rơi vào trạng thái thẫn thờ, điều này càng khiến Ôn Cẩm kiên định việc tránh xa khu vực cốt truyện, gom đủ tiền rồi nhanh chóng thoát khỏi thành phố nơi nhóm nhân vật chính đang ở.
Trong lòng đã tính toán xong, vẻ mặt trông vẫn bình tĩnh, nhưng dù là khóe môi mím lại hay đáy mắt lộ ra một tia chán ghét lười biếng tự nhiên, đều thể hiện sự uể oải.
Qua màn mưa xối xả, phía sau là con đường dài rợp bóng bạch quả, Nguyễn Thính Chi ngẩng đầu lên dưới mái hiên ngắn duy nhất có thể trú mưa cạnh tường bãi đỗ xe.
Phấn trang điểm màu đen trên mặt bị nước mưa rửa trôi thành những dòng nước đen nhỏ, để lộ làn da cực kỳ trắng trẻo, giống như một loại sắc trắng bệch vì không được ánh sáng chiếu vào, nhưng sắc hồng đào của môi, đôi mắt nai bẩm sinh, tư thế cúi đầu khép mắt mang lại cho gương mặt này một hương vị đáng thương, thuần khiết pha lẫn du͙© vọиɠ.
Chính là mười phút trước, Nguyễn Thính Chi đã trọng sinh.