Ôn Cẩm không uống trà sữa, không thích ồn ào, càng không muốn làm thùng rác tâm sự tình cảm, đứng dậy định rời đi.
Tăng Tiểu Cần cũng chỉ đành lơ đãng đi theo sau, mãi đến khi ra khỏi quán vẫn không đủ can đảm tặng ly trà sữa, cuối cùng đành một hơi uống cạn ly thứ ba.
Ôn Cẩm đứng bên cạnh tặc lưỡi, nhìn cô nàng bằng ánh mắt như nhìn "người tiểu đường". "Trân trọng mạng sống đi."
Tiểu Cần có lẽ vì xấu hổ hay lý do nào đó, đoạn đường sau không nịnh bọt Ôn Cẩm nữa.
Nhưng sau khi đi được trăm mét lại không thấy bóng dáng Ôn Cẩm đâu, cô nàng mất kiên nhẫn, nhắn tin qua danh bạ mới kết bạn:
[Em đang vội.]
[Có thể lên trước giúp chị dọn hành lý xuống không?]
Ôn Cẩm rất hiểu sự lạnh nhạt đột ngột của Tiểu Cần, đại học cũng là xã hội mà, dùng được thì nịnh, không dùng được thì quăng.
Duyên mỏng phận nhạt, cô thấy khoảng cách này rất vừa vặn, lại bớt được một cái phiền phức ồn ào.
Cô nhắn lại: "Được, tùy em thôi."
Tại phòng ký túc xá 303.
Tăng Tiểu Cần đẩy cửa phòng, nhìn rõ khuôn mặt của nhóm ba người "chị đại xã hội" bên trong mà tự làm mình kinh hãi.
Ôn Cẩm – một nữ Beta sống an nhiên như vậy mà lại ở cùng phòng với Lạc Khê.
Trong cơn chấn động, Tiểu Cần thầm nghĩ: Ôn Cẩm quả nhiên không phải người thường.
Dưới bầu không khí bức bối, Tiểu Cần gượng cười: "Hi." Cô nàng ngượng ngùng chào hỏi nhóm ba người trong phòng.
Thiệu Ngu Gia thậm chí không ngẩng đầu lên, mải mê lướt diễn đàn trường, miệng lầm bầm: "Con tiện nhân Ôn Cẩm đó, nó vẫn chưa về à? Đừng để tao thấy nó hôm nay."
Ngay lập tức, một cuộn giấy vệ sinh từ góc chéo đập thẳng vào đầu cô ta: "Câm miệng."
Lạc Khê giọng điệu không tốt, mím môi bực bội đấm mạnh xuống giường: "Thử mắng cô ấy là tiện nhân lần nữa xem."
Thiệu Ngu Gia kêu oai oái khóc giả, cô ta thực sự không biết đã chọc giận gì tổ tông này rồi.
Sợ hãi quăng điện thoại, chạy đến dưới giường chủ nhân phục vụ. "
Chị Khê, thực sự là cô ta quá đáng quá."
Tăng Tiểu Cần đứng ở cửa ho khan một tiếng: "Cái đó..."
Lam Tư Tư đi tới: "Tìm ai?"
"Em đến giúp đàn chị Ôn dọn hành lý, cho hỏi có tiện vào không ạ?"
"Nhìn xem, con tiện nhân đó... trong xương tủy là chột dạ, đến lời chào tạm biệt cũng không dám nói với chúng ta?"
"Bám được chủ mới là Nguyễn Thính Chi cái là lập tức lật mặt không nhận người quen, chậc, nhìn cái điệu liếc mắt đưa tình của hai đứa nó kìa, sau này ở chung chắc bán cả thân xác luôn rồi?"
Tiểu Cần định nói không phải, chỉ là do Ôn Cẩm đi chậm quá thôi, nhưng đám người này căn bản không cho cô nàng cơ hội nói chuyện.
Giây tiếp theo, cô nàng bàng hoàng nhìn Lạc Khê hung hãn đập mạnh chiếc cốc sứ xuống đất. Mảnh vỡ văng xa tới một mét.
Thiệu Ngu Gia đứng gần nhất bị vài mảnh sứ găm vào bắp chân, máu tươi chảy xuống từ đôi chân trắng trẻo, đọng lại thành một vũng nhỏ.
Nhưng đó chưa phải là điều tàn khốc nhất, Lạc Khê nhìn chằm chằm Thiệu Ngu Gia với vẻ âm trầm: "Mày vừa nói gì, Ôn Cẩm dọn đến ký túc xá của Nguyễn Thính Chi?"
Thiệu Ngu Gia đau đến méo mặt nhưng không dám châm chọc nữa, rụt rè gật đầu. Không khí bỗng chốc im lặng đến đáng sợ.
Đột nhiên!
"Rầm!" Lạc Khê dùng tay không kèm theo tinh thần lực, giáng một luồng khí kình tàn bạo chém đôi chiếc giường.
Cô ta nhảy xuống, bản chất côn đồ lộ rõ mồn một. Lấy thiết bị liên lạc ra, tìm dãy số lạ mấy hôm trước rồi gọi đi.
"Chú Ôn."
"Là cháu, Lạc Khê đây..."
Khi Ôn Cẩm đến dưới tòa ký túc xá, cô thấy cô nàng bím tóc nãy giờ vẫn nịnh bọt mình mặt mày xanh mét.
Đối phương quăng tay kéo vali vào tay cô, chẳng nói lời nào, chạy trối chết như thể sau lưng có mãnh thú vậy.
Hai chiếc vali lớn, một chiếc bị hỏng bánh xe. Ôn Cẩm đứng tại chỗ, mở danh bạ của nguyên chủ, bất ngờ nhận được một lời hỏi thăm thân thiện: [Khi nào cô qua đây, có cần tôi giúp chuyển nhà không?]
Chưa ở chung mà bạn cùng phòng mới đã nhiệt tình thế này, thật tâm lý quá.
Ôn Cẩm nghĩ mình cũng không nên lợi dụng người khác, bèn hỏi khéo: [Không phiền bạn chứ?]
Sau đó cô gửi định vị: [Tôi đang ở cửa tòa ký túc xá số 3. Nếu tiện, dọn xong tôi mời bạn bữa cơm.]
Đối phương: [Được nha.]
Ôn Cẩm rủ mí mắt chờ đợi.
Đột nhiên ánh sáng bị che khuất, có người đứng dưới bóng cây bên phải cô.
Ôn Cẩm quay đầu, nụ cười trên mặt nhất thời không biết nên đặt ở đâu.
Nguyễn Thính Chi vừa tắm xong, tóc còn vương hơi ẩm, xõa tung trên vai.
Nàng mặc chiếc váy vàng chanh thanh thoát, dùng bờm tóc cùng màu giữ mái tóc đen, lộ ra vành tai tròn trịa, làn da dưới ánh mặt trời trắng đến phát sáng.
Có một chiếc lá khô rụng trên vai Ôn Cẩm.
Nguyễn Thính Chi tiến lại gần, Ôn Cẩm rõ ràng thấy mình bị coi như rác rưởi mà lùi lại phía sau.
Nguyễn Thính Chi khẽ cười, tiến thêm một bước, kiễng chân lên.
Không đợi Ôn Cẩm kịp phản ứng, nàng dùng hai ngón tay thon dài lướt qua gò má cô, thuận tay hái chiếc lá khô trên vai xuống.
Ôn Cẩm nhìn chằm chằm chiếc lá trên đầu ngón tay nàng, cứ như thấy xá© ŧᏂịŧ tan nát của nguyên chủ vậy.
Chẳng lẽ vì không chịu được quần áo bạn học không sạch sẽ mà ngay cả một chiếc lá cũng không nhịn được?
Thật là quản chuyện bao đồng thái quá.
Ôn Cẩm cảm thán, liếc nhìn nàng: "Sao cô lại ở đây??"
Nguyễn Thính Chi ném chiếc lá vào thùng rác, chẳng hề thấy hành động vừa rồi có gì không ổn.
Nàng lùi lại một bước, đứng yên một bên, lịch sự mỉm cười với Ôn Cẩm: "Hóa ra bạn cùng phòng mới là cô sao, thật trùng hợp. Làm quen lại nhé, Nguyễn Thính Chi, sau này xin được chỉ giáo nhiều hơn."
Ôn Cẩm: ...