Ôn Cẩm không mảy may lay chuyển, nhắc lại: "Tôi và Nguyễn Thính Chi trước đây không thân, bây giờ không quen, sau này cũng không có ý định quen biết. Em muốn tặng trà sữa thì tự đi mà tặng."
Tăng Tiểu Cần cay đắng, thầm nghĩ: Đâu phải chưa từng tặng, nhưng Nguyễn Thính Chi trước đây là nữ chiến thần "người lạ chớ gần", bây giờ là nữ thần vạn người vây quanh. Nàng chưa bao giờ liếc mắt nhìn những người theo đuổi dù chỉ một cái. Không có cơ hội.
"Chẳng lẽ chị cố tình nói vậy? Chị cũng thích nữ thần của em đúng không?"
Ôn Cẩm nhướng đôi mắt hẹp dài, chống tay lên bàn đứng dậy, áp sát về phía trước, đầy khí thế nói: "Tôi thích ngủ."
Tăng Tiểu Cần giật mình, hoài nghi nhìn Ôn Cẩm.
Tấm ảnh CP trên mạng quá có sức hút, Ôn Cẩm trong ảnh ngũ quan nồng lệ, vóc dáng mềm mại như liễu rủ, ngồi trên ghế băng đen đầy quyến rũ, Nguyễn Thính Chi gục trên ngực cô, tóc đen xõa tung, khung cảnh cực kỳ mãn nhãn.
Nhưng Ôn Cẩm chỉ có khuôn mặt là lạnh lùng diễm lệ, nhìn thoáng qua khiến người ta có ham muốn kéo cô xuống vực sâu.
Vừa rồi rõ ràng là mất kiên nhẫn, nhưng khí thế nói rút là rút, khuôn mặt lại trở về trạng thái buồn ngủ.
Cô thực sự rất yêu ngủ.
Tăng Tiểu Cần thở phào, thầm nghĩ Nguyễn Thính Chi chắc chắn không thích kiểu như Ôn Cẩm.
Ôn Cẩm quá thiếu chí tiến thủ, không có sức sống, như một vũng nước đọng sống qua ngày đoạn tháng.
Không xứng với nữ thần nỗ lực cần cù, thành tài nhờ hậu thiên của cô ấy.
Trong khi diễn đàn đồn thổi hai người đầy cảm giác CP, Tiểu Cần đoan chắc Nguyễn Thính Chi không thích bất kỳ ai.
Nàng thích sàn đấu, tận hưởng tiếng vỗ tay, nỗ lực kiên trì giữ mình, tu luyện thăng cấp là tín ngưỡng kiên định trong lòng nàng.
Cho nên Tăng Tiểu Cần cảm thấy mình vẫn còn cơ hội, cô nàng là một người thầm thương trộm nhớ có dã tâm, luôn muốn biến thầm mến thành công khai, dù khi làm chuyện đó cô nàng có là người ở dưới, bị một Omega như Nguyễn Thính Chi đè, xem ra còn hăng máu hơn.
Vì tình cảm, Tiểu Cần mặt dày định tiếp tục nài nỉ Ôn Cẩm: "Có thể..."
Lời chưa dứt, ngẩng lên đã chạm phải một ánh nhìn lạnh lẽo.
Nguyễn Thính Chi đang ngồi dưới tán ô ở bàn bên cạnh.
Nàng trầm đôi mắt nai xuống, đối mắt với Tăng Tiểu Cần rồi dời đi ngay.
Trong đáy mắt nàng hiện rõ vẻ âm lãnh.
Cả thế giới này chắc chỉ có mỗi Ôn Cẩm nghĩ Nguyễn Thính Chi hiện tại là trạng thái "Hoa Seb Trắng" chưa hắc hóa, thuần khiết vô ngần.
Sự thật là, ngay cả Tăng Tiểu Cần cũng biết sự đáng sợ của nàng, cô nàng từng thấy Nguyễn Thính Chi đá văng người ta khỏi võ đài.
Tại trận đấu đài, Nguyễn Thính Chi xách cổ áo người kia, khẽ nói: "Liễu Như bảo cậu chụp ảnh lúc tôi đang vận động thì cậu chụp? Vậy cô ta có dạy cậu... cô ta đã sa đọa vào chốn phong trần như thế nào chưa?"
Tại quán trà sữa, Vạn Thi Thi mang theo hai đôi găng tay mới mua về từ máy bán hàng tự động bên cạnh, chuẩn bị giúp bạn của Nguyễn Thính Chi dọn nhà.
Kết quả khi đến điểm hẹn, cô ấy thấy Nguyễn Thính Chi đang ngồi đó, vô cảm nhìn chằm chằm vào cái bóng tóc màu xám khói của người ngồi bàn bên, lộ vẻ suy tư.
Cô bạn thân hôm nay khác hẳn mọi ngày, "điệu đà" thay một chiếc váy dài màu vàng nhạt, bờm tóc cùng màu giữ mái tóc đen mượt như tơ lụa sau tai.
Vạn Thi Thi nhướng mày, thổi một tiếng sáo phong lưu: "Chi Chi, chiều nay có buổi diễn thuyết à?" Mặc diện thế này cơ mà.
Trong lúc nói chuyện, Vạn Thi Thi vô tư ngồi xuống bên cạnh Nguyễn Thính Chi.
Đến giờ Vạn Thi Thi vẫn chưa nhận ra cảm xúc của cô bạn thân đang có vấn đề, còn thản nhiên sai bảo: "Bạn ơi, làm phiền gọi giúp tớ ly trà sữa với, cảm ơn nha."
Nguyễn Thính Chi trưng ra khuôn mặt Tiểu Bạch Hoa, nhìn về phía Ôn Cẩm đằng xa.
Người phụ nữ kia hoàn toàn không nhận ra nàng có mặt ở đây, vừa ngáp vừa khẳng định cô và nàng không có quan hệ gì, cả đời này cũng không muốn dây dưa. Lý do đưa ra cũng thật "khó đỡ".
Phải tập trung sống trong thế giới của mình, yên tĩnh nằm ườn thành một con cá muối.
Không hiểu sao, tâm trạng Nguyễn Thính Chi không được tốt.
Nàng khẽ nhướng mi, đôi mắt nai nheo lại liếc nhìn Vạn Thi Thi bên cạnh, trong giọng nói trong trẻo ngọt ngào có thêm chút khàn khàn đầy nguy hiểm: "Cậu... muốn sai bảo ai?"
Vạn Thi Thi: ... Ăn thuốc súng rồi à.