Đang vào cuối tuần, trong trường vô cùng náo nhiệt.
Khắp nơi treo đầy băng rôn về giải thi đấu mùa thu hỗn chiến giữa người và máy của khoa Cơ Giáp và khoa Cổ Võ Đại học Liên bang.
Những kiến trúc hùng vĩ, băng rôn đỏ phấp phới, phô diễn trọn vẹn sự nhiệt huyết và chiến đấu.
Sống là không ngừng nghỉ, chiến đấu là không dừng lại, đó là hiệu châm của Đại học Liên bang.
Ôn Cẩm chọn những nơi vắng người mà đi. Khi ngang qua quảng trường trung tâm, cô thấy một công trình biểu tượng đặt ngay chính giữa, đó là bức tượng một nam Alpha mặc quân phục đứng cạnh một nữ Omega mặc áo blouse trắng. Dưới chân đế khắc tên của hai người:
Nguyễn Luật, nam, Alpha, mất năm 1300 tinh kỷ. Đại năng Cổ Võ Hậu thiên Thiên cấp, người tạo nên sự thống nhất giữa Đế quốc và Liên bang, phá vỡ chế độ đẳng cấp quý tộc hoàng gia thống trị tinh hệ... Sáng lập ra thế gia Cổ Võ đầu tiên của tinh hệ – nhà họ Nguyễn.
Bàng Lan Chi, nữ, Omega, mất năm 1300 tinh kỷ. Dược sĩ cấp Cận Thần, người độc lập nghiên cứu ra thuốc ức chế kỳ phát tình cho Omega, giải cứu thành công số phận bi thảm của các Omega khi phải phát tình bất cứ lúc nào và phụ thuộc vào Alpha...Cô nàng bím tóc quay lại thì thấy Ôn Cẩm đang đứng bất động cạnh bức tượng.
"Đàn chị, đứng đây làm gì thế? Chúng ta đi nhanh chút đi, dọn xong ký túc xá còn có thể đi uống cà phê. Giáo sư bảo em trao đổi kỹ thuật trồng trọt với chị đấy?"
Ôn Cẩm: ...
Đừng tưởng cô không nhìn ra, Giáo sư Bàng căn bản chẳng nhắc gì đến chuyện trao đổi, là cô nàng bím tóc này tự ý khôn lỏi muốn học lỏm thì có.
Xung quanh không có nhiều người, khi cô nàng bím tóc tiến lại gần, cơ thể Ôn Cẩm đột nhiên trỗi dậy sự kháng cự.
Cô không để lại dấu vết lùi sau một bước, tiện tay chỉ vào phần chân đế bức tượng: "Tại sao lại là dược sĩ cấp Cận Thần?"
Cô nàng bím tóc tên là Tăng Tiểu Cần, sinh viên năm ba khoa Thực vật.
Dù khoa Dược tề và Thực vật có khác biệt nhưng đều thuộc Học viện Dược, nên cô ấy cũng có nghe qua về phân cấp dược sĩ.
Thông thường dược sĩ chia làm Sơ cấp, Trung cấp, Cao cấp, mỗi cấp lại chia làm ba giai đoạn, trên nữa là cấp Thần.
Nhưng đến nay chưa ai đạt tới cấp Thần.
Dược sĩ cấp Thần phải có khả năng nghiên cứu đơn thuốc mọi lúc mọi nơi, dùng tinh thần lực tinh chiết thực vật, thực hiện trung hòa dược phẩm.
Một tiêu chuẩn cực khó khác là dược sĩ cấp Thần có thể chế tạo ra dược tề cần thiết để các đại năng Cổ Võ thăng cấp.
Cho đến nay không có người tu luyện Cổ Võ nào vượt qua được Hậu thiên cảnh, nên tinh hệ không có dược sĩ cấp Thần.
Ôn Cẩm nửa hiểu nửa không gật đầu.
"Đều là phân loại khoa Dược, dân Cổ Võ các chị không dùng tới đâu." Tăng Tiểu Cần vừa tranh thủ tra cứu, biết Ôn Cẩm là sinh viên giỏi khoa Cổ Võ.
Thấy cô không nói gì, Tiểu Cần lại hỏi: "Có phải chị sắp thăng cấp không? Gần trường có một trung tâm giao dịch bình dân, một lọ dược tề thăng cấp sơ cấp Cổ Võ chỉ có một vạn Liên bang tệ. Nào nào, chúng ta kết bạn đi, em gửi định vị cho chị?"
Ôn Cẩm: "..."
Tiểu Cần rất nhiệt tình, nhưng rõ ràng lúc nãy cô ấy không hề vồn vã như vậy.
Ôn Cẩm nhìn thấu ngay tâm tư cô nàng, nhưng không chịu nổi sự líu lo của đối phương: "Chỉ hỏi chút thôi mà, để tuần sau em có chuẩn bị trước khi sang khoa Dược báo danh."
"Cái gì?"
"Trời ạ!"
"Sao chị làm được hay thế?"
Tăng Tiểu Cần suốt quãng đường chỉ hận không thể khoác tay Ôn Cẩm, nhưng ngặt nỗi Ôn Cẩm đi quá chậm, hệt như rùa bò.
Người bình thường căn bản không thể theo kịp tốc độ của cô, chỉ cần lơ là một chút là Ôn Cẩm đã rớt lại phía sau mất dạng.
Tăng Tiểu Cần gãi đầu, nghi ngờ Ôn Cẩm cố ý.
Cô nàng hôm nay đi đôi giày đế xuồng hơi cao, không biết tốc độ có tăng lên được không, nhưng Tiểu Cần biết nếu cứ tiếp tục đi thế này thì chân cô nàng sẽ phồng rộp mất, cuối cùng đành phải chấp nhận bỏ cuộc.
Tiếp cận thất bại.
Phía trước cửa hàng trà sữa đang có khuyến mãi cuối tuần, Tăng Tiểu Cần rõ ràng mục đích không thuần khiết, chạy lên trước mua ba ly trà sữa.
Đợi đến khi cô nàng uống hết ly của mình, Ôn Cẩm mới lững thững đi ngang qua.
Vấn đề là, mới đi được nửa quãng đường.
Tiểu Cần không hề chê cô đi chậm, đưa hai ly trà sữa còn lại cho Ôn Cẩm.
Ôn Cẩm muốn dưỡng lão, sẵn tiện cai đường, liếc nhìn những hạt trân châu, khoai dẻo trôi nổi trong ly, cô miễn cưỡng bình thản nói: "Tôi không uống."
Thực ra cô rất muốn uống.
Ly trà chanh dừa lợi khuẩn còn lại vẫn cứ cố chấp đặt trước mặt cô.
Ôn Cẩm nhướng mày, gõ gõ thành ly: "Cái này cũng không uống."
"Vậy chị thích uống gì? Em đi mua ly khác cho chị."
Ôn Cẩm ngắt lời cô nàng: "Em có khó khăn gì à?"
"Bị chị nhìn ra rồi." Tăng Tiểu Cần thẹn thùng cười: "Trên diễn đàn trường hôm nay đang đồn chị và đàn chị Nguyễn... quen nhau."
Cô nàng nhấn mạnh từ "quen nhau".
Vốn không biết trên diễn đàn có tấm ảnh "nóng bỏng" thè lưỡi áp sát nhau, Ôn Cẩm thản nhiên hỏi lại: "Nguyễn Thính Chi là ai?"
Thế này mà còn bảo không quen, ngay cả họ tên người ta cũng nói ra rồi.
Tăng Tiểu Cần chắp tay: "Năn nỉ chị đấy. Có thể giúp em đưa ly trà trái cây này cho chị ấy được không? Thêm sữa không đường, hương vị yêu thích của Nguyễn Thính Chi."
Nhờ ơn cái vụ "lột quần", Ôn Cẩm sau này gặp Nguyễn Thính Chi chỉ có nước tránh được bao nhiêu hay bấy nhiêu.
Cái vụ tiêm mông hôm đó đã chính thức trở thành lịch sử đen tối trong cuộc đời nghỉ hưu rạng rỡ của cô.