Chương 21

Nguyễn Thính Chi dĩ nhiên là để quan sát ở cự ly gần, thuận tiện tìm thời gian tiếp cận người phụ nữ trước mắt để rút ít huyết thanh này nọ. Dù trong lòng có bao nhiêu toan tính, nàng vẫn trưng ra vẻ mặt thẹn thùng, thu hồi tầm mắt, nghiêm túc nói: "Tôi sợ Lạc Khê lại bắt nạt cô."

Nói ngược rồi phải không? Khóe miệng Ôn Cẩm giật giật. Nhưng đây đúng là việc Nguyễn Thính Chi giai đoạn đầu sẽ làm. Nguyên tác mô tả nàng yêu thích học tập, kính trọng thầy cô và quan tâm những sinh viên nghèo gặp khó khăn. Tuy cứng nhắc và làm việc theo quy tắc, cày cuốc không ai bằng, nhưng tấm lòng lại rất lương thiện. Miêu tả như vậy có lẽ là để chuẩn bị cho màn hắc hóa giai đoạn sau.

Ôn Cẩm không biết rằng sự tương tác giữa cô và Nguyễn Thính Chi trong mắt người ngoài thực sự rất mờ ám. Đều là mỹ nữ, một người thuần khiết cao quý, một người lười biếng chín chắn. Trên diễn đàn trường, đã có người bắt đầu "đẩy thuyền" cặp đôi này.

[Lạc Khê bạo lực quá, lại còn có cơ bụng, bắp tay phát triển, căn bản không hợp với một Omega nữ, đặc biệt là một cô gái sạch sẽ nỗ lực như Nguyễn Thính Chi. Có lẽ Omega nam hợp với cô ta hơn.]

[Có ai biết cô nàng tóc xoăn dài màu xám khói bên cạnh không? Trông đầy nữ tính, quyến rũ quá, nhất là cái lúc chống tay lên bàn, chống cằm quay đầu nhìn lại, bất chấp giới tính luôn rồi, đúng là "mồi ngon" của giới bách hợp.]

[Tỉnh lại đi, vạn nhất Nguyễn Thính Chi bằng lòng ngã vào lòng cô ấy thì làm gì còn chuyện của đám fan ảo tưởng các người nữa? Đợi chút, để tôi P ảnh hai người họ.]

Ba mươi giây sau. Một tấm ảnh Nguyễn Thính Chi quàng cổ Ôn Cẩm, "mặn nồng" được đăng lên diễn đàn trường.

Lạc Khê mở trang cá nhân, liền thấy Thiệu Ngu Gia chia sẻ vào nhóm ký túc xá ba người.

[Con tiện nhân Ôn Cẩm đó, hóa ra là nhắm vào mục đích này.]

[Mẹ kiếp, tôi đã bảo rồi, cô ta đột nhiên phản bội chị Khê, hóa ra là đã tìm được mối khác.]

[Đây còn chưa phải là hèn hạ nhất đâu, lúc nãy tôi bảo người dưới trướng điều tra thử, mọi người đoán xem, tại sao Ôn Cẩm lại chuyển ký túc xá, đối tượng cùng phòng của cô ta không phải dạng vừa đâu...]

Thiệu Ngu Gia cách đây không lâu vừa bị Ôn Cẩm và Nguyễn Thính Chi phối hợp làm cho mất mặt, 99 tin nhắn trong nhóm toàn là những lời chửi rủa bẩn thỉu. Lạc Khê không rảnh đọc chữ, chỉ nhấn vào tấm ảnh chế kia.

Ngay lập tức, l*иg ngực cô ta nghẹn ứ, đôi chân dài đạp mạnh một cái, tức đến đỏ cả tai. Chiếc ghế "rít" một tiếng bị kéo ra sau, cô ta đứng phắt dậy, không nói lời nào, hất mái tóc dài hằn học bỏ đi.

Ôn Cẩm: "Cô ta bị sao vậy?"

Khóe miệng Nguyễn Thính Chi giật giật, sau đó vô tội nói: "Không biết nữa ạ."

Ôn Cẩm nhìn "kẻ đáng thương" với ánh mắt thương hại, đưa tách trà Nguyễn Thính Chi vừa rót lại cho nàng, rồi nói: "Vậy chắc bạn không ngờ được đâu, thực ra Lạc Khê đang ghen đấy."

Nguyễn Thính Chi thầm nghĩ: Hóa ra cô biết cơ đấy.

Kết quả, Ôn Cẩm trưng ra vẻ mặt "hai người cãi nhau thì đừng có vạ lây đến tôi", thong thả nắm lấy tay Nguyễn Thính Chi. Mu bàn tay đột ngột bị bao phủ bởi sự ấm áp mềm mại không xương, khiến cơ thể Nguyễn Thính Chi run lên vì nhạy cảm.

Sau đó, những ngón tay mềm mại như ngọc của người phụ nữ đối diện nắm lấy tay nàng, đưa nàng chạm vào vành tách trà lúc nãy.

"Để tôi chụp một tấm ảnh được không?"

Giọng nói của cô toát ra sự quyến rũ đầy từ tính. Nguyễn Thính Chi rủ mắt, lòng bàn tay truyền đến cảm giác tê dại vào tận tim. Nàng nghe thấy mình ma xui quỷ khiến "ừm" một tiếng.

Ôn Cẩm lấy điện thoại ra chụp tấm ảnh tách trà, đăng lên trang cá nhân với dòng trạng thái: [Là tôi không xứng, trà của nữ thần Nguyễn rót, kết quả cô ấy lại lấy về rồi.]

Nguyễn Thính Chi: ???

Khóe môi đang nhếch lên chợt nhạt đi, nàng nửa cười nửa không: "Cô muốn rạch ròi quan hệ với tôi sao?"

Ôn Cẩm thầm nói: Tôi với cô có quan hệ gì à?

Nhưng lời ra đến cửa miệng, cô lại nhớ tới người bên cạnh này, sau khi hắc hóa sẽ trở thành kẻ "ăn thịt người không nhả xương". Bị nàng nhắm vào thì phiền phức không ngớt. Thay đổi cách diễn đạt ngay lập tức, Ôn Cẩm lắc đầu liên tục: "Không phải, là vì chúng ta không thân, tự dưng sai bạn rót trà có vẻ không được lịch sự cho lắm."

Đây là lời nói thật, tâm trạng Nguyễn Thính Chi lúc này cũng không tệ. Kiếp trước sự hưng vong của gia tộc mới là sứ mệnh của nàng, dĩ nhiên nàng không muốn có quan hệ với ai, sau này cũng không có ý định đó. Chỉ là nhiệt độ khi lòng bàn tay chạm vào mu bàn tay lúc nãy khiến cơ thể nàng có chút phản ứng.

Màn thử lòng vừa rồi đúng là có chút không thỏa đáng. Thế là Nguyễn Thính Chi đặt chiếc điện thoại đang giải đề xuống, nàng mở to đôi mắt nai thuần khiết không chút bụi trần, đối diện với đôi mắt lười biếng như sắp ngủ thϊếp đi của Ôn Cẩm. Nhớ tới thông tin mà Vạn Thi Thi vừa tra được về người bạn cùng phòng tương lai, đôi môi màu hoa anh đào của Nguyễn Thính Chi khẽ mở: "Bây giờ không thân, có lẽ sau này sẽ thân thôi."

Ôn Cẩm "ồ" một tiếng, thầm nói: Cô đang mơ giữa ban ngày à.