Chương 10: Khám bệnh (1)

La Quỳnh Sơn đứng như trời trồng trước giường bệnh, nhìn cậu trai xinh đẹp đang nằm trên đó với vẻ mặt ngơ ngác. Ai đó làm ơn nói cho anh ấy biết chuyện quái quỷ gì đang diễn ra đi chứ!

Chỉ mười phút trước thôi, anh ấy vừa mới kết thúc một ngày làm việc của mình, thay quần áo xong xuôi rồi lên tàu điện ngầm để về nhà.

Bệnh viện của họ có chia ca sáng và ca tối. Lúc anh ấy tan ca buổi sáng, đa số mọi người vẫn còn đang làm việc nên tàu điện ngầm không quá đông người.Anh ấy đang ngồi trên tàu, tay lướt điện thoại đọc tin tức trong ngày. Bất thình lình, trước mắt anh ấy tối sầm lại và chỉ một giây sau, chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào mà anh ấy đã xuất hiện ở nơi này.

Khi vừa mới đặt chân đến đây, anh ấy đã được một phen kinh hồn bạt vía. Cả căn phòng này la liệt các loại máy móc y tế, cứ như thể không tốn tiền mua vậy! Nào là máy chụp CT, máy xét nghiệm máu, máy chụp cộng hưởng từ hạt nhân, thậm chí cả máy khám phụ khoa cũng có.

Nhưng điều khiến anh ấy không thể chịu nổi nhất chính là, trong số đó còn có những loại máy móc mà ngay cả bệnh viện tuyến đầu của anh ấy cũng không được trang bị. Anh ấy đã thèm thuồng nó từ lâu, nhiều lần làm đơn đề xuất xin cấp nhưng bệnh viện vẫn kiên quyết không phê duyệt với lý do quá đắt, không đáng mua.

Anh ấy thực sự chỉ muốn quỳ xuống vái lạy vị đại gia lắm tiền nhiều của này vài cái cho thỏa.

Lòng anh ngứa ngáy không yên, không kìm được muốn đưa tay sờ thử một cái. Nhưng tay vừa mới giơ lên, ánh mắt sắc như dao của người đàn ông đứng trước mặt đã thẳng thừng bóp chết cái ý định đó của anh ấy ngay từ trong trứng nước.

Người đàn ông đứng cạnh giường, gương mặt đằng đằng sát khí, cất giọng lạnh như băng: "Đứng ngây ra đó làm gì? Còn không mau lại đây khám bệnh cho cậu ấy! Khám cho ra hồn, tôi tặng anh một cái máy. Khám không xong, thì anh cứ đợi mà theo tôi về."

Khi đó, anh ấy vẫn chưa hiểu được cái câu "theo tôi về" kia rốt cuộc là có ý gì.

Anh ấy cố lờ đi thái độ xấc xược trong lời nói của người kia, với lương tâm và trách nhiệm "cứu người như cứu hỏa" của một bác sĩ, anh ấy không hỏi han nhiều lời, lập tức tiến đến kiểm tra một lượt. Dĩ nhiên, trong lòng anh ấy tự nhủ không phải vì cái máy mà người kia đã hứa hẹn.

Chỉ là có nhầm lẫn gì không vậy? Cậu trai này ngất đi chỉ đơn thuần là do thiếu ngủ kéo dài, mệt mỏi quá độ cộng thêm chút kí©h thí©ɧ từ bên ngoài. Chút vấn đề cỏn con này có đáng để anh ấy phải đến một chuyến không?

Phải biết rằng, anh đây chính là bác sĩ chủ trị trẻ tuổi nhất của Bệnh viện Số 1 thành phố Ninh, xuất thân từ một gia đình có truyền thống y học nhiều đời. Từ nhỏ đã được tiếp xúc nên tuổi còn rất trẻ đã có những thành tựu đáng nể, tay nghề không phải dạng vừa.

Đến cả những bài luận văn học thuật của anh ấy cũng từng đoạt giải nhì trên diễn đàn quốc tế. Vậy mà giờ đây, anh ấy cảm thấy như mình đang bị sỉ nhục nặng nề. Đúng là phí của giời, gϊếŧ châu chấu mà lại dùng dao mổ trâu sao?

Thế mà bây giờ còn bị người ta nghi ngờ ra mặt. Nếu chút chuyện này mà còn không xác định được thì anh ấy cũng chẳng cần làm bác sĩ nữa.

Thẩm Phạm vẫn tỏ vẻ không yên tâm, hỏi lại lần nữa: "Anh chắc chắn cậu ấy không có vấn đề gì chứ?"

La Quỳnh Sơn kiên nhẫn trả lời anh lần thứ ba: "Tiên sinh, tôi chắc chắn và khẳng định với anh rằng cậu ấy không sao. Chỉ cần để cậu ấy nghỉ ngơi cho thật tốt, chú ý đừng suy nghĩ nhiều, đừng để bị kích động là được."

Dù trong lòng vẫn còn chút nghi ngờ nhưng Thẩm Phạm vẫn gật đầu: "Được rồi. Bọn họ nói anh là bác sĩ nổi tiếng nhất ở thành phố Ninh này. Tôi tạm tin anh."

La Quỳnh Sơn xoa cằm, càng nhìn càng thấy người trên giường trông quen quen. Là ai nhỉ? Nhất thời lại không nhớ ra.

Anh ấy vốn là người hay tự làm khó mình, càng không nhớ lại càng cố sống cố chết phải nhớ cho ra.

Thẩm Phạm rất không thích cách anh ấy cứ nhìn chằm chằm vào Thời Mộ, bèn nghiêng người che khuất tầm nhìn của anh ấy.

Rồi cất giọng lạnh lùng: "Anh có thể đi được rồi."

Đúng là một màn "qua cầu rút ván" được trình diễn một cách sống động.

La Quỳnh Sơn bị cắt ngang mạch suy nghĩ, cũng tỏ vẻ khó chịu ra mặt: "Đừng có cản đường tôi! Tôi sắp nhớ ra rồi, sắp nhớ ra rồi!"

Bất chợt, chân mày anh ấy giãn ra, hai tay vỗ vào nhau một cái rồi kêu lên đầy kinh ngạc: "A! Đúng rồi! Tôi nhớ ra rồi! Là Thời Mộ, phải không? Đúng rồi, chắc chắn là cậu ấy!"

Thẩm Phạm bước đến bên cạnh anh ấy, giọng có hơi không vui: "Anh nên quay về được rồi, bác sĩ."

Hai tiếng "bác sĩ" được anh cố ý nhấn nhá rất mạnh.

Nói rồi, anh khẽ búng một ngón tay vào khoảng không. La Quỳnh Sơn còn chưa kịp định thần lại thì đã biến mất ngay tại chỗ, không để lại chút dấu vết nào.

"Reng... reng... reng..." Một tràng chuông điện thoại réo rắt cộng thêm chế độ rung inh ỏi đã đánh thức vị bác sĩ đang thϊếp đi trên tàu điện ngầm.