Nhưng cha mẹ cậu đều là quản lý cấp cao trong Tháp. Cậu sinh ra ở Tháp, học tập ở Tháp, lớn lên ở Tháp, nên thành ra cậu cũng có quyền cư trú tại đây.
Sau mười tám tuổi, các lính gác trong Tháp đã bắt đầu thực hiện nhiệm vụ. Dựa theo mệnh lệnh của Tháp, lính gác và dẫn đường ở các cấp bậc khác nhau đều có mục tiêu tương ứng.
Hiện tại là cuối tháng Hai.
Tháng này Vân Khởi Chi vẫn chưa hoàn thành mục tiêu, hay nói đúng hơn là cậu rất thiếu tích cực, tháng nào cũng không hoàn thành mục tiêu.
Từ năm mười tám tuổi đến nay đã hai năm trôi qua, thành tích của cậu luôn là nỗi xấu hổ của Tháp.
Thở hắt ra một hơi, cậu tắt màn hình chiếu, rồi nằm thêm vài phút trên giường mới chịu dậy. Theo cử động của cậu, mái tóc dài màu trắng mềm mại hơn cả lụa khẽ buông xõa.
Cậu lấy quần áo sạch rồi bước ra khỏi phòng, tiến vào phòng tắm.
Đi ngang qua tủ gương, hình ảnh mái tóc dài quá eo đập vào mắt. Bước chân cậu khựng lại, đôi mắt xanh biếc nhìn thẳng vào bóng mình trong gương, gương mặt không chút biểu cảm.
Làn da trắng sứ hài hòa với mái tóc bạch kim, hàng mi dài cong vυ"t, đôi mắt xanh thẳm, sống mũi thẳng tắp, và đôi môi hồng tự nhiên không cần trang điểm.
Cậu là con trai thứ của nhà họ Vân.
Lớn lên trong Tháp, mỗi khi nhắc đến cậu, người ta thường nói là đứa trẻ xinh đẹp nhất nhà họ Vân.
Vân Khởi Chi không thích vẻ ngoài của mình. Cũng vì ngoại hình này mà thời niên thiếu nổi loạn, cậu thường xuyên để đầu trọc đi khắp Tháp.
Cho đến hai năm trước.
Hai năm trước, vào năm cậu mười tám tuổi, khi theo người bạn nối khố Yến Cảnh Diên tiến vào vùng không gian thứ nguyên.
Trong lần đó, cậu đã phân hóa thành người cá dẫn đường.
Mái tóc dài là dấu hiệu của người cá dẫn đường.
Khi ấy cậu vẫn còn để đầu đinh. Lần phân hóa thứ hai đột ngột với thân phận lính gác đã mang đến cho cậu vô số thay đổi tiêu cực, một trong số đó là mái tóc dài dù cắt thế nào cũng không ngắn đi được.
Cậu luôn xem mái tóc dài của mình là một gánh nặng.
Ngoài mái tóc không thể cắt ngắn, còn có một tình yêu mãnh liệt không thể kiềm chế đối với nước.
Cậu thích nước.
Nói chính xác hơn, cậu phụ thuộc rất nhiều vào nước.
Giống như cá không thể rời xa nước, mỗi ngày cậu đều cần ngâm mình trong nước. Nếu không, cậu sẽ cảm thấy bồn chồn, lo lắng, và sự lo lắng này sẽ ảnh hưởng đến cơ thể, gây ra các vấn đề như cơ thể cứng đờ, phản ứng chậm chạp, đầu óc trì trệ,...