Chương 47

Nếu không phải cuộc sống ép buộc, ai lại muốn bán rẻ lòng tự trọng chứ? Lòng dạ của sói sao dễ đổi thay được...

Tâm trạng hắn chùng xuống, nhưng vẫn cố chấp đẩy con thỏ rừng cho Lâm Ẩn, sau đó xoay người rời đi, bước chân mới nặng nề làm sao, bóng lưng thật tiêu điều làm sao ~

Lâm Ẩn tự dưng thấy chột dạ, quay người nói với Kiều Hi: “Cảm giác… Hình như tôi vừa làm một chuyện rất vô tâm.”

“Cũng ổn mà.” Kiều Hi lắc đầu, nói: “Lúc trước cậu còn định hầm nó cơ đấy, bây giờ đã tốt lắm rồi.”

Lâm Ẩn: “…” Bị cậu nhắc vậy, tôi thấy mình đúng là vô tâm thật.

Anh xách con thỏ rừng lên nhìn nhìn rồi lại thả xuống, nói: “Thôi, con sói già như vậy, bắt được một con thỏ rừng cũng không dễ dàng gì, có khi phải mò kim đáy bể mới nhặt được, chúng ta đừng lấy nữa, cứ để đây đi. Biết đâu lát nữa hối hận nó còn quay lại tha đi.”

Lâm Ẩn cho rằng Mục Ân đã bỏ cuộc, sau khi thả con thỏ rừng xuống, bèn đóng cửa lại chuẩn bị nghỉ ngơi.

Ai ngờ sáng sớm hôm sau, anh vừa đẩy cửa ra đã kinh ngạc phát hiện, trước cửa vậy mà lại có năm sáu con thỏ rừng nhỏ, hơn nữa còn xếp thành một hàng ngay ngắn thẳng tắp, đến khoảng cách cũng đều tăm tắp như thể bị hội chứng ám ảnh cưỡng chế vậy.

Mục Ân đang ngồi xổm sau hàng thỏ rừng nhỏ đó, nghe thấy tiếng động thì lập tức ngẩng đầu, vẫy vẫy đôi tai và vẫn nhìn anh đầy mong đợi.

Lâm Ẩn: “…” Cảm giác như đang thấy một con Husky vậy, với cả đừng nói là nó bắt cả ổ thỏ rừng đến đây rồi đấy nhé?

Nhìn một hàng thỏ rừng nhỏ trước mắt, Lâm Ẩn mãi mà chưa hoàn hồn, anh vẫn trợn mắt há hốc mồm nghĩ thầm: Con sói này có phải hơi thông minh quá không, lẽ nào nó cho rằng một con thỏ rừng không lay động nổi anh, sáu con thì được à?

Đáp án là: Đúng thế, được chứ!

Nửa giờ sau, Lâm Ẩn nhìn ba con thỏ rừng nhỏ đã được làm sạch sẽ chỉ thấy cực kỳ muốn khinh bỉ bản thân.

Vì thỏa mãn cơn thèm ăn mà chỉ để ý lợi ích trước mắt, thu nhận một con sói đuôi to nhưng không hề nghĩ tới sức ăn sau này của nó, làm sao mà sáu con thỏ rừng nhỏ chặn nổi?

Nông cạn quá, chẳng có chút nhìn xa trông rộng nào cả!

Lâm Ẩn khinh bỉ chính mình một hồi, sau đó nhìn đám thỏ rừng nghiêm túc suy nghĩ, xào cay ngon hơn hay là kho tàu sẽ ngon hơn? Hay mỗi con một kiểu luôn nhỉ?