“Không biết.” Lâm Ẩn lập tức rút cái xẻng ra, mặc kệ nó muốn làm gì cũng phải lấy vũ khí phòng thân ra trước đã.
Mục Ân vội vàng thả con thỏ xuống, ngồi xổm trước cửa và thành khẩn nhìn Lâm Ẩn, cố gắng dùng ánh mắt tỏ rõ thiện ý.
Lâm Ẩn: Đúng là giống Husky thật, chỉ thiếu mỗi vẫy đuôi thôi.“Ý của nó là... Muốn tặng con thỏ này cho cậu à?” Kiều Hi ngập ngừng lên tiếng: “Chẳng lẽ là báo ơn?”
“Báo ơn?” Lâm Ẩn nghe xong thì lắc đầu, nói: “Báo ơn tôi đã vụt nó à?”
“Không, chẳng phải cậu còn cho nó ăn một con ve sầu sao?” Kiều Hi nhắc.
“Nếu đúng là như vậy thì nó sống cũng thảm quá rồi, một con ve sầu mà cũng cảm động đến mức muốn báo ơn à?” Lâm Ẩn vẫn lắc đầu, không thể tin nổi.
Mục Ân lại thấy lòng mình xúc động, hắn đâu chỉ thảm, phải nói là cực kỳ bi thảm.
Hắn cúi đầu đẩy con thỏ rừng về phía chân Lâm Ẩn, rồi lại ngẩng đầu tiếp tục nhìn anh bằng ánh mắt thành khẩn.
Lâm Ẩn cúi đầu nhìn vào đôi mắt “mong chờ” của hắn, sau một hồi giằng co mới quay đầu nói với Kiều Hi: “Hình như nó tặng cho tôi thật.”
“Vậy cậu nhận thử xem sao?” Kiều Hi đề nghị.
Lâm Ẩn gật gật đầu, khom lưng nhặt con thỏ lên rồi nói với Mục Ân: “Được rồi, tôi nhận, cảm ơn nhé.”
Mục Ân hài lòng gật đầu, rồi tiếp tục nhìn anh đầy mong đợi.
Lâm Ẩn: “?!”
Im lặng một lúc sau, anh lại quay đầu nói với Kiều Hi: “Hình như vô dụng rồi, nó vẫn chưa đi.”
Mục Ân nghe xong mà suýt nữa ngã ngửa, nhận thỏ rừng của hắn rồi còn định đuổi hắn đi sao? Không đời nào, cả đời này cũng... Không, ít nhất là trước khi vết thương của hắn lành lại thì không thể.
Kiều Hi vuốt cằm suy nghĩ, một lát sau nói: “Chẳng lẽ nó muốn xin ở lại à?”
“Cái này thì không được rồi.” Lâm Ẩn vội vàng ném con thỏ lại, nói: “Một con thỏ rừng mà đòi đổi lấy phiếu cơm dài hạn, tôi mệt quá.”
Mục Ân vừa nghe, trong lòng tức khắc thấy hụt hẫng, hắn không dám chắc lắm nghĩ: Tuy, tuy rằng chỉ có một con thỏ rừng, nhưng tương lai của hắn… Chắc là cũng xán lạn, vẫn đáng để đầu tư mà.
Nhưng Lâm Ẩn vẫn vô tình, sau khi trả lại thỏ rừng cho hắn bèn dùng cái xẻng đẩy đầu hắn, nói: “Mau đi đi, mày to xác thế này chắc phải ăn nhiều lắm, tao rất nghèo nên thật sự không nuôi nổi mày đâu. Hơn nữa mày xem mày có tay có chân, hình như còn biết đi săn nữa, tại sao lại phải tỏ ra vô dụng để đi tìm người nuôi mình chứ?”
Mục Ân: “…”