Chương 45

Không đúng, chắc là tam hoàng tử vẫn chưa kết hôn, hay là… Mối quan hệ của bọn họ không được hoàng thất thừa nhận?

Mục Ân bất giác buông con thỏ xuống, đi tới dưới cửa sổ và vểnh tai lên nghe trộm.

“Nhưng 6000 tinh tệ…” Có phải là quá ít không?

Giọng của Lâm Ẩn có chút ngập ngừng và do dự, Mục Ân tự động hiểu thành 6000 là quá nhiều nên không lấy ra nổi.

Kiều Hi nhanh chóng lên tiếng ngắt lời, kiên định nói: “Không cần đâu, cứ quyết định vậy đi.”

Mục Ân nghe mà mày hơi nhíu lại, quá vô tình, 6000 tinh tệ mà cũng đòi lấy, hơn nữa nghe giọng điệu của người đối diện rõ ràng là không lấy ra nổi. Cũng phải thôi, dù sao còn phải nuôi hai đứa nhỏ.

Lâm Ẩn im lặng một lát rồi lại hỏi: “Vậy khi nào cậu đi?”

Kiều Hi ngừng một chút, nói: “Còn khoảng bốn năm ngày nữa, mấy ngày này tôi giúp cậu trông bọn nhỏ một chút.” Thấy Lâm Ẩn định nói cảm ơn, anh ấy vội vàng nói tiếp: “Thật ra bọn chúng đáng yêu lắm, tôi cũng muốn ở bên thêm chút nữa, dù sao đợi sau khi về Đế Đô Tinh chắc là sẽ không có cơ hội gặp lại đâu.”

Mục Ân tự động hiểu ý những lời này thành, “Bọn nhỏ đáng yêu thật đấy nhưng tôi không thể mang về được, có thể ở bên chúng nó đã là giới hạn rồi”.

Nghe mà xem, đây là lời con người có thể nói sao? Lũ trẻ đáng yêu như vậy, sao nỡ lòng nào vứt bỏ chứ?

Mục Ân bất giác thấy đồng cảm với ba cha con kia, thậm chí còn nghĩ nếu là con của hắn, hắn nhất định sẽ cưng chiều hết mực, làm sao nỡ bỏ rơi chứ?

Chuyện đời vốn dĩ khó theo ý người, người có được thì không biết trân trọng, người trân trọng thì lại toàn đánh mất.

Mục Ân thở dài một hơi thật sâu, nghe thấy hai người trong phòng lại nói “Ngủ thôi”, mới nhớ ra chuyện chính của chuyến đi này, hắn vội ngoạm lấy con thỏ, vòng đến bên cửa rồi dùng móng vuốt cào cào cửa.

Lâm Ẩn mở cửa thấy hắn thì lập tức giật nảy mình, không thể tin nổi mà nói: “Sao lại quay về rồi?”

“Ai quay về vậy?” Kiều Hi đẩy xe lăn tới, thấy xong cũng giật mình, kinh ngạc nói: “Sao nó tìm được đường vậy?”

Không phải bị đánh ngất rồi sao?

Bây giờ Mục Ân rất ngứa mắt anh ấy, trong lòng khinh thường nghĩ: Việc này có gì khó đâu? Dưới chân núi chỉ có một thị trấn nhỏ, ta còn từng thấy cổng lớn rồi, đi loanh quanh một lúc là tìm được thôi.

“Vậy mà còn tha theo con thỏ, rốt cuộc nó muốn làm gì?” Kiều Hi khó hiểu hỏi.