"Được rồi được rồi, mọi người đừng cãi nhau nữa." Chờ khi số quân hạm nhận được cũng tương đối ổn lúc này Lâm Ẩn mới xuất hiện đưa ra đáp án cuối cùng :"Đây không phải Husky, cũng không phải Samoyed, nói đúng ra nó không phải là chó mà là sói, hơn nữa còn là chó sói tuyết."
Mục Ân: Là sói cực cảnh băng, không phải là chó sói tuyết. Có điều có thể biết được là chó sói đã xem như không tồi rồi.
Quả nhiên trong phòng phát sóng trực tiếp có rất nhiều người đều không biết hỏi :"Chó sói là cái gì?"
"Là một loài động vật có vυ" thuộc Bộ Ăn thịt với hình dáng gần giống như chó, cũng thuộc họ chó. Husky và sói quả thật có nhiều điểm giống nhau, có điều chó sói hung mãnh hơn, Husky thoạt nhìn có vẻ hơi ngốc." Lâm Ẩn phổ cập kiến thức khoa học.
Mục Ân: Ồ, hiểu biết của cậu ta cũng nhiều đấy chứ.
[hahaha, chính là con sói này đôi khi nhìn cũng thấy rất ngu ~]
[đúng vậy,đúng vậy, nhất là lúc ăn ve. Nghi ngờ nghiêm trọng là chủ kênh nhận định sai rồi!]
[Tôi cũng cho rằng đây rõ ràng là Husky màu trắng!]
Mục Ân: Mẹ kiếp!
"Được rồi, hôm nay phát trực tiếp tới đây thôi." Lâm Ẩn lên tiếng cắt đứt tranh luận, thuận tiện nhắc nhở :" Đúng rồi, khi mọi người nấu ăn ở bên ngoài cần đặc biệt lưu ý phòng ngừa hỏa hoạn, tốt nhất nên giống như tôi nấu ở bên cạnh suối nước, thêm vào đó phải tránh xa những vật dễ bắt lửa dễ cháy."
Đây chính là bài học đầy xương máu và nước mắt, kiếp trước nếu không phải có người đi dã ngoại đốt lửa nấu cơm thì cậu cũng sẽ không phải xuyên sách mà tới nơi này.
Sau khi tắt phát sóng trực tiếp đi, cậu cùng Kiều Hi và đứa nhỏ rất nhanh đem số đồ ăn còn lại ăn hết, nói là để một ít cho sói ăn nhưng cuối cùng thì ngay cả canh gà cũng uống hết không còn một giọt. Hơn nữa hai người rõ ràng còn chưa đã thèm, ăn xong sờ sờ bụng cảm thấy vẫn chưa đủ no, theo bản năng lại nhìn về phía Mục Ân.
Mục Ân đang suy nghĩ thì phát hiện ánh mắt chiếu tới mình thân thể liền cứng đờ, trong lòng đột nhiên dâng lên dự cảm không lành. Từ từ, bọn họ nhìn anh như vậy là có ý gì?
"Thôi bỏ đi, trên núi khó xử lý, trước tiên cứ mang nó về đã." Lâm Ẩn sờ cằm nói.
Chủ yếu là cậu vừa nghĩ tới một vấn đề, khi nãy phát sóng trực tiếp dường như mọi người đều không biết sói, cho nên ở thế giới này sói có phải là loài động vật hiếm gặp hay không? Không giống với kiếp trước, có thể ở đây nó thuộc loại động vật được bảo vệ? Nếu mà như vậy thì cậu không thể ăn nó rồi.
"Được." Kiều Hi gật đầu nói :"Anh là người chuyên nghiệp anh quyết định. Nhưng mà da sói khá tốt, tôi cảm thấy có thể giữ lại."
Lâm Ẩn lắp bắp kinh hãi ngạc nhiên nói :"Tốc độ tiếp nhận sự vật mới của cậu cũng quá nhanh rồi."
"Vấn đề là do anh có tay nghề tốt, hầm sói chắc cũng không có gì khó khăn." Kiều Hi bình tĩnh nói.
Mục Ân:... Hai người này thật sự điên rồi à?!
Anh cảm thấy mối nguy hiểm chưa từng có trước nay, cho dù rơi vào đường cùng ở trên chiến trường cũng chưa từng khiến anh có cảm giác như vậy.