Lâm Ẩn thấy thế, đành phải ho khan một tiếng cảnh cáo.
Bàn tay Lâm Hôi Hôi chợt khựng lại, nhanh chóng đặt con ve sầu đã đưa lên miệng xuống, đôi mắt to ngây thơ nhìn cậu rồi biện hộ: “Ba ơi, vừa nãy con định gắp nó cho em trai.”
Lâm Ẩn: Ha, còn học được cách lấy lý do rồi.
“Em con không ăn được." Cậu nghiêm mặt nói.
Lâm Hôi Hôi đảo mắt, tình cờ nhìn thấy Mục Ân vẫn đang nhìn chằm chằm vào họ, vội vàng nói: “Ba ơi, con chó lớn đói, cho con chó lớn ăn đi."
Mục Ân sững người, nhanh chóng nhìn đi chỗ khác.
Bụng: Gru ~
Lâm Ẩn liếc anh một cái, nói: "Nó không đói bụng."
"Vậy, vậy con giúp nó ăn được không?" Vẻ mặt Lâm Hôi Hôi lập tức tràn đầy mong đợi.
Lâm Ẩn: "..." Cục cưng, con đúng là rất vui vẻ giúp đỡ sói nha!
Mục Ân: … Lỗ tai của cả hai cha con đều không được tốt.
Kiều Hi liếc nhìn con sói, có chút đồng cảm nói: "Cứ cho nó ăn đi, nhất định phải cho nó ăn nhiều lên."
Mục Ân: … Lời này nghe có chút kỳ quái.
“Vậy thì cho nó đi." Lâm Ẩn thở dài, đi tới nắm lấy miệng con sói.
Mục Ân trừng mắt nhìn cậu: Làm gì đó?
Sau đó, đồ rọ mõm được gỡ ra, một con ve sầu chiên được lăn đến cạnh miệng.
Mục Ân: A, có chết đói ta cũng không ăn!
Bụng: ùng ục ~
Mục Ân quay đầu, vẻ mặt thờ ơ, mắt không thấy tâm không phiền.
Nhưng mùi hương đó vẫn cứ xộc vào mũi, bụng cũng cồn cào kêu lên.
Chậc, quên đi, phải bồi bổ thể lực mới có thể dưỡng thương được, tạm thời cứ chấp nhận như vậy đi, nhưng mà thứ này thật sự có thể ăn à?
Nhai một hồi, ừm, thơm quá!
“Ba ơi, con chó lớn không thích ăn, hay để con ăn giúp nó nha?" Lâm Hôi Hôi quay người, vẻ mặt mong đợi nói. Không ngờ cậu bé chỉ nhìn chằm chằm có hai giây, khi quay lại thì con ve sầu đã biến mất rồi.
“Này, trùng trùng đâu rồi?” Cậu bé chợt cảm thấy vô cùng buồn bã.
Cậu bé chỉ là khách khí với khiêm nhường chút thôi mà, con chó lớn sao có thể ăn thật chứ?
Lâm Ẩn sờ sờ đầu cậu bé, trong lòng cảm thấy buồn cười, bất đắc dĩ nói: “Được rồi, mau uống canh gà với ăn mấy miếng thịt đi rồi về nhà. Nếu con thích ve sầu thì lần sau chúng ta lại đến bắt nữa, nhưng không được phép ăn nhiều."
Trong phòng livestream -
[Chủ phòng ới, chúng tôi cũng muốn ăn!]
[Đúng đó đúng đó, lần sau sẽ ăn gì vậy? Mỗi ngày cậu đều livestream vào thời gian này à?]
[Tôi lại phát hiện được một kho báu khác, hi vọng chủ phòng mỗi ngày đều có thể chia sẻ!]
[Phải đó! Nếu chủ phòng mỗi ngày đều chia sẻ, tôi sẽ không đặt gói năm của công ty thực phẩm.]
Lâm Ẩn đương nhiên biết mình phải livestream thường xuyên vào một thời điểm cố định để giữ chân người hâm mộ, thấy vậy lập tức vội vàng hứa hẹn: "Ngày mai cũng vào thời gian này sẽ mở livestream, có thể tôi sẽ dạy mọi người cách hầm sói … Hừm, canh xương hầm. Hi vọng đến lúc đó mọi người có thể tiếp tục ủng hộ."
Mục Ân nghe xong đột nhiên ngẩng đầu, khϊếp sợ nhìn cậu.
Cái gì? Cái người thanh niên gầy gò nhìn như vô hại này vừa nói muốn hầm món canh gì?