Chương 6

Trên vai, một ấu tể cuộn mình lại thành một cục, khẽ hỏi: "Tranh Tranh, chúng ta còn phải chạy nữa không?"

---

Lâm miêu thú nhân thân hình nhỏ bé, cho dù chạy nhanh đến đâu cũng không thể sánh bằng những kẻ chân dài hay có cánh.

Nhớ lời A phụ dặn dò, Bạch Tranh Tranh tiếp tục dẫn đám ấu tể lên đường.

Một tháng sau.

Bạch Tranh Tranh dẫn chúng đi từ Nam đến Bắc, cho đến khi cảm nhận được hơi thở băng tuyết trong gió, mới dừng bước.

Bộ lạc Lâm Miêu sống ở vùng biển phía Nam ấm áp, nhiệt độ quanh năm thích hợp. Nếu đột ngột xông vào tuyết nguyên phương Bắc, đám ấu tể nhất định không chịu nổi.

Không thể đi tiếp được nữa.

Đây là một ngọn núi nhỏ ven biển.

Thế núi thoai thoải, rừng cây còn khá rậm rạp. Nhưng lúc này đã là cuối thu, lá cây đã chuyển sang màu đỏ rực.

Trên núi có nhiều khe suối, nước ngọt dồi dào.

Bên cạnh đó còn có một con sông lớn chảy quanh núi, đổ ra biển. Hai bên bờ sông lại hình thành một vùng bình nguyên khá rộng lớn.

Gió biển gào thét, sóng cuộn từng đợt. Nơi thời tiết khắc nghiệt, động vật thưa thớt, rất ít bộ lạc lớn sống bằng săn bắt sinh sống ở đây, ngược lại lại rất phù hợp làm nơi ẩn náu cho bọn họ.

Bạch Tranh Tranh nhanh chóng chạy khắp đỉnh núi một lượt, sau đó quyết định, sẽ định cư ở đây.

Y tìm một hang núi tự nhiên, gần bờ biển tương đối bằng phẳng. Ẩn mình trong bụi cây, vừa vặn tránh gió.

Trong hang không có khí tức tạp nham, chỉ có vài loài động vật nhỏ từng ghé qua. Xung quanh cũng không có khí tức của thú nhân khác, rất an toàn.

Đây chính là nơi bọn họ sẽ sinh sống sau này.

Niên ngồi xổm bên cạnh Bạch Tranh Tranh, hình dáng mèo của y cũng chỉ cao đến bắp chân Bạch Tranh Tranh. Y ngẩng đầu đánh giá cái hang động này.

Đột nhiên đầu mũi thoáng lạnh, y nhìn theo, chỉ thấy một màu trắng xóa, lặng lẽ tan chảy trong vài hơi thở.

Khí tức mát lạnh xộc vào mũi, Niên hắt hơi mạnh một cái.

"Tuyết rơi rồi!" Đám ấu tể khẽ kêu lên.

Bạch Tranh Tranh ngẩng đầu, tuyết hoa bay lả tả, lượn lờ rơi xuống.

Hàng mi khẽ run, những hạt tuyết đọng lại trên đó.

Đám ấu tể ngạc nhiên nhìn nhau, nhìn những bông tuyết đọng trên lớp lông nhung của đối phương, tò mò dùng móng vuốt chạm thử, rồi lại dùng lưỡi liếʍ.

Chạm vào cái lạnh buốt ấy, chúng kích động náo loạn cả lên.

Từ lúc sinh ra đến giờ, chúng chưa từng thấy tuyết.

Đám ấu tể reo hò vui vẻ, nhưng lòng Bạch Tranh Tranh lại thắt lại.

Không thể chậm trễ thêm nữa.

Nếu không nhanh chóng sửa sang hang động, tích trữ thức ăn, đám ấu tể sẽ không sống nổi qua mùa đông này.

Y lập tức sải bước vào hang động.

Trong động khá khô ráo, chỉ mọc một ít cỏ dại, còn chất đống ít phân động vật.

Bọn họ có hai mươi ba thú nhân sống sót. Ba người trưởng thành, bốn người mười bảy mười tám tuổi sắp trưởng thành, bốn đứa nhỏ còn chưa biến được thành hình người.

Trong số mười hai đứa còn lại, chỉ có một nửa là trên mười tuổi.

"Niên, dẫn bọn nhỏ vào đi, đừng chơi nữa." Người lên tiếng là thú nhân trưởng thành thứ ba, Thanh.

Ấu tể còn nhỏ, chưa hiểu được chuyện khẩn cấp.

Bạch Tranh Tranh thấy trời đã tối, vội nói: "Thanh, ngươi dẫn đám thú nhân dưới mười tuổi đi nhặt củi khô về. Niên! Ngươi dẫn đám ấu tể trên mười tuổi ra biển tìm thức ăn về! Đừng đi xa."

"Biết rồi!"

Bạch Tranh Tranh đặt mấy mèo con đang đeo trên lưng xuống, gọi bốn thú nhân sắp trưởng thành còn lại nói: "Phong, các ngươi chia làm hai đội, một đội khiêng đá vào.