Lộ ra một khuôn mặt trắng nõn, đôi mắt trong veo.
Nhưng động tác vung rìu đá dường như hơi tốn sức, mạt gỗ bay tung tóe, vướng trên tóc mái của Á thú nhân đung đưa.
Sợi tóc kia vừa đen vừa mượt, khẽ lay động theo động tác.
Thử một lát, Bạch Tranh Tranh đưa chiếc rìu đá cho Niên.
Niên thổi nhẹ vào lưỡi rìu đá.
Vẫn chưa kịp đắc ý, liền thấy trên đó có những chỗ lõm lúc cạn lúc sâu.
Hắn ngơ ngác nhìn.
Bạch Tranh Tranh: "Dùng được, nhưng hay là đổi đá khác rồi làm thêm một cái nữa đi."
Hắn rũ rũ tay, lòng bàn tay đỏ lên.
Nặng thật! Chẳng một chút nào dễ dùng như rìu sắt!
Những thú nhân trong hang này còn rất trẻ, phải là những thú nhân lớn tuổi hơn trong bộ lạc mới có thể làm ra một chiếc rìu đá tốt. Bọn họ kinh nghiệm phong phú hơn.
"Vậy ta đổi cái khác vậy." Niên cúi đầu nói.
Hắn hơi nản lòng.
Cũng trách bản thân, ban đầu lúc ở trong bộ lạc không vội vàng học mấy thứ này với A phụ và mọi người. Bây giờ cần làm công cụ rồi, đến cả kỹ năng chọn đá cũng chưa ổn.
Công cốc!
Nghĩ đến đây, hắn đột nhiên nhớ đến những tộc nhân không rõ tình hình, cúi đầu càng thấp hơn.
Bạch Tranh Tranh vẫn tưởng rằng hắn chỉ đang buồn vì làm chiếc rìu này không tốt, liền vỗ mạnh vào vai hắn hai cái.
"Cứ từ từ, đã tốt lắm rồi. Cái này đâu phải không dùng được."
"Dùng được!"
"Dùng được dùng được!" Đám ấu tể ùa tới, gặp cái gì thấy hay ho là phải thử ngay. Vài đứa lảo đảo thúc vào cán gỗ.
"Các ngươi không ôm nổi đâu, cẩn thận đập vào chân đấy."
"Ôm nổi!"
Ấu tể đôi khi rất bướng, Bạch Tranh Tranh búng nhẹ vào trán bọn chúng rồi đi làm việc của mình.
"Để ta trước." Viên nói. Lông nó bông xù, đầu tròn tròn, đến cả người cũng hơi tròn trịa.
Nhưng đều là béo xốp, bản thân chẳng mọc được bao nhiêu thịt.
"Ta đến, ta đến!" Nha ngồi xổm trên đầu rìu, móng vuốt đè chặt không nhúc nhích.
"Chúng ta cùng làm nhé?"
"Không được!"
Đám ấu tể bắt đầu giành giật, Nha ngồi trên phần đá, lắc lư, móng vuốt móc chặt không nhúc nhích.
Tẫn quét mắt nhìn lướt qua đám ấu tể này, ánh mắt theo hướng Á thú nhân rời đi.
Đám ấu tể không khiêng nổi rìu đá, liền chuyển mục tiêu sang Nha đang ngồi trên đầu rìu, sau đó nhanh chóng đoàn kết lại ùa lên.
Nha bị lật văng khỏi rìu đá, vừa nhìn thấy cái đầu của Nhân ngư đang quay đi quay lại, sợ đến mức hắn lại kêu "oao meo" một tiếng, bốn chân lao vυ"t đi, một tiếng "baji" ôm chặt lấy đầu Niên, bụng che kín cả mặt Niên rồi.
Niên với lấy nhóc con túm nó kéo xuống.
Cũng không còn nản lòng nữa, ngược lại còn vỗ vào trán nhóc con như đánh trống.
"Giành cái gì mà giành, kêu cái gì mà kêu! ầm ĩ cả lên, đau hết cả tai rồi."
Nha siết chặt tay Niên bằng cả bốn chi, ánh mắt lấm lét nhìn đám mèo con còn chưa hay biết gì, đầu óc ong ong vẫn không quên hù dọa: "Người cá tỉnh rồi đấy."
"Meo!!!"
Thoáng chốc, Niên, người gần lũ ấu tể nhất, bị đám lông xù nhấn chìm.
"Tranh Tranh, ngươi quản bọn chúng đi!"
Lũ ấu tể không có chỗ trốn vừa nghe thế, bèn quay người xông thẳng về phía Bạch Tranh Tranh.
Bạch Tranh Tranh ngẩng đầu, thấy vây đuôi hắn khẽ nhấc, ánh mắt thản nhiên nhìn tới. Hắn ôm lấy lũ mèo con, khẽ vỗ lên bộ mông đầy lông của bọn chúng.
"Tỉnh rồi."
Tẫn gật đầu.
Ánh mắt hắn lướt qua đám ấu tể, biết rằng mình đã dọa sợ bọn chúng rồi. Đang định quay đầu, thì thấy đám nhỏ vừa nãy còn sợ đến chạy loạn giờ đang trốn sau lưng Bạch Tranh Tranh, từ từ thò đầu ra.