Chương 50

Các thú nhân lục tục tỉnh giấc.

Niên dùng bốn chân ôm chặt lấy Thanh, một chỏm lông trắng trên trán dựng đứng lên, đầu dụi vào má Thanh.

Vốn tưởng tượng như mọi lần sẽ nằm ì thêm một lát rồi mới dậy, nhưng nhận ra Nhân ngư đã không còn là Nhân ngư bất tỉnh nhân sự nữa, liền vội vàng cùng Thanh xuống theo.

Không lâu sau, đám ấu tể cũng đã dậy.

Mọi người không hẹn mà gặp đều toàn bộ đều xuống đất.

Bạch Tranh Tranh tay cầm sợi mây nhẵn nhụi, bất đắc dĩ nhìn đám ấu tể.

Nhạn đứng ở vị trí đầu tiên của đám ấu tể, mở to đôi mắt mèo ngây thơ nhìn Bạch Tranh Tranh.

"Không ngủ nữa sao?"

Trước kia thường phải ngủ mấy tiếng đồng hồ mới dậy cơ mà.

Nhạn thở dài, ngẩng cằm lên, ra hiệu cho hắn nhìn trên giường còn có một con Nhân ngư đã khôi phục ý thức.

Khóe môi Bạch Tranh Tranh khẽ cong lên, hắn ngồi xổm xuống vẫy tay với đám ấu tể.

Nhạn là đứa đầu tiên lao ra, trèo lên tay Bạch Tranh Tranh ngồi xổm trên vai hắn.

Mấy nhóc mèo con còn lại thấy vậy, nhất loạt lao lên.

Nha thành công chen lấn đẩy mấy đứa ấu tể khác ra, đứng trên đỉnh đầu Bạch Tranh Tranh.

Bạch Tranh Tranh bất đắc dĩ, với lấy cái bụng nhỏ mềm mềm, ôm cái đứa ấu tể thích đứng ở chỗ cao nhất này xuống.

"Không ngủ thì thôi vậy, trước hết sưởi lửa đã, lát nữa giúp một tay làm việc."

Đám ấu tể không nói gì, chen chúc thành đống chiếm lấy vòng tay Bạch Tranh Tranh.

Bạch Tranh Tranh ngồi bên đống lửa, tấm da thú trên người hắn đã được sưởi rất ấm áp. ấu tể vừa nằm sấp lên, chẳng mấy chốc liền ngáp ngắn ngáp dài nhắm mắt gà gật.

Trong hang, âm thanh những sợi mây va chạm, âm thanh đá đập vào nhau đều không nhỏ, nhưng Bạch Tranh Tranh tranh thủ nhìn lướt qua Nhân ngư một cái, thấy hắn còn chưa tỉnh.

Hắn còn đang trong kỳ hồi phục, cơ thể mệt mỏi, ngủ cũng rất say.

Bạch Tranh Tranh mím môi dưới.

Một lúc nữa, vết in do mình dẫm lên trên vai hắn chắc hẳn sẽ biến mất nhỉ.

Trước kia khi Nhân ngư còn chưa tỉnh, hắn vẫn còn có thể đường hoàng coi như nhận thù lao, bây giờ Nhân ngư tỉnh rồi, lại luôn cảm thấy không tự nhiên.

Cứ thế này suốt ngày chạy lên người đối phương cũng không được, đợi tối nay hắn dứt khoát ngủ ngoài vậy.

Bạch Tranh Tranh tính toán đâu ra đấy, tay đan càng nhanh hơn.

Sợi mây chạm vào phát ra âm thanh giòn giã, ting ting tang tang, thế mà lại không làm Nhân ngư tỉnh giấc.

Đám ấu tể cũng bạo gan hơn chút, nép bên Bạch Tranh Tranh ngủ đủ rồi, bắt đầu chạy lung tung trong hang. Làm việc một lát, chơi một lát.

Cuối cùng Niên lắp một khúc gỗ vào khối đá, buộc cho chắc chắn, cầm nhún nhún hai cái rồi hướng về phía Bạch Tranh Tranh nói: "Tranh Tranh, rìu làm xong rồi, ngươi thử xem sao."

Bạch Tranh Tranh đặt giỏ mây xuống, Châu đang chờ ở bên cạnh lập tức vui vẻ cười rộ lên, để lộ ra hai cái lúm đồng tiền ngọt ngào.

Nó tiếp nhận việc của Bạch Tranh Tranh.

Bạch Tranh Tranh cầm lấy một khúc gỗ, nhận lấy chiếc rìu đá, chém vào khúc gỗ.

Tẫn tỉnh lại giữa tiếng va đập trầm đυ.c, mắt hắn mơ hồ một thoáng rồi tức khắc trở nên tỉnh táo.

Bên tai là tiếng ấu tể nô đùa, những thú nhân lớn hơn một chút đang làm việc.

Tẫn biết việc mình tỉnh lại sẽ khiến bọn họ không tự nhiên, chỉ khẽ quay đầu, ánh mắt dừng lại trên người Á thú nhân đang cầm rìu đá cúi mình chặt gỗ.

Vị Á thú nhân kia quấn rất kín, trông lông xù.