Chương 5

Bạch Tranh Tranh vội vàng đặt đám cỏ khô đã chuẩn bị lên trên vòng đá, khói xanh càng lúc càng đậm, cuối cùng ngọn lửa màu cam rực rỡ nuốt chửng đám cỏ khô, "bùng" một tiếng bùng cháy dữ dội.

Các thú nhân nhanh chóng cho thêm củi vào đống lửa.

Bạch Tranh Tranh khẽ thả lỏng lưng, cậu lén lau lòng bàn tay nóng rát vào chân, mắt không rời khỏi đống lửa đang cháy.

Lòng bàn tay mềm mại của cậu bỗng nhiên bị liếʍ...

Mấy chú mèo con tranh nhau xúm lại, lè chiếc lưỡi nhỏ nhắn khẽ liếʍ.

Khoảnh khắc ấy, trái tim Bạch Tranh Tranh mềm nhũn ra.

Cậu ôm mấy chú mèo con lên, đặt tất cả vào ổ lá, lần lượt vỗ nhẹ đầu và vuốt ve chúng.

"Ngoan ngoãn ở đây nhé, sắp có đồ ăn rồi."

Sau khi cành cây bén lửa, Bạch Tranh Tranh vội vàng cho vỏ sò ốc hến và những thứ có vỏ vào nướng. Những thứ cần phải xử lý nội tạng thì cậu mang ra bờ nước làm sạch.

Chẳng bao lâu sau, mùi thịt nướng thơm lừng bắt đầu lan tỏa trong không khí.

Mép vỏ sò bị ném vào lửa kêu xèo xèo và sủi bọt nước.

Bạch Tranh Tranh nói: "Đừng nướng cháy nhé, ăn nhanh lên."

Lời vừa dứt, các thú nhân đã cầm que gỗ bắt đầu moi thức ăn ra.

Bạch Tranh Tranh vớt ra mấy con, bóc vỏ bằng lớp lá. Nước bên trong còn hơi nóng, thịt đã co lại.

Cậu tách thịt ra, đặt lên lá cây sạch, sau đó đưa tới bên cạnh mấy đứa nhỏ còn bé.

Nhìn chúng vùi đầu ăn ngấu nghiến, tai giật giật, Bạch Tranh Tranh mới quay lại ăn phần của mình.

Vừa mới ngồi xuống, cậu đã thấy chỗ mà mình vừa rời đi đã được trải một lớp lá cây lớn. Trên đó bày đủ loại thịt ốc biển đã bóc vỏ, thịt cua, còn có cả một con cá nướng nguyên con.

Bạch Tranh Tranh nhìn sang đám ấu tể khác.

Hai mắt chúng sáng lấp lánh, khuôn mặt tràn đầy vẻ mong chờ.

"Tranh Tranh ăn đi!"

Cổ họng Bạch Tranh Tranh hơi khô khốc, khẽ ho một tiếng, rồi im lặng ăn hết bữa hải sản đạm bạc này.

Ăn no rồi, lũ mèo con vừa ợ hơi, vừa ném chiếc váy cỏ đeo ở hông xuống, lăn lộn trên đất biến trở lại thành mèo con, tranh nhau chen chúc nhau tràn về phía Bạch Tranh Tranh.

Bạch Tranh Tranh đi đến ngồi cạnh chiếc ổ lá cây.

Chẳng bao lâu sau, trên chân, trong lòng, trên vai, thậm chí cả trên đầu cậu đều chất đầy mèo con.

Cậu lập tức lọt thỏm vào giữa đám lông mềm mại tự tỏa nhiệt, ấm áp vô cùng thoải mái. Cậu vùi đầu vào, áp mặt lên đám lông mềm mại của ấu tể.

Ăn no uống đủ, đám ấu tể chỉ thích nằm lì một chỗ, không muốn nhúc nhích. Chợp mắt một lát rồi tỉnh dậy, ăn thêm vài bữa, thế là lại hết một ngày.

Nhưng đó là chuyện của trước đây.

Trong những ngày chạy trốn này, họ không dám dừng lại ở một chỗ quá lâu.

Bạch Tranh Tranh vùi cằm vào đám lông của ấu tể, ánh mắt cậu hơi ngẩn ngơ.