Đứa nào nhát gan thì vẫn như cũ nép bên cạnh những thú nhân trưởng thành, mở to hai mắt chằm chằm nhìn giường đá, bất động.
Sau bữa trưa, ấu tể quen ngủ trưa.
Nhung Cầu ăn xong thấy buồn ngủ, nó lảo đảo đi đến bên giường đá, móng vuốt móc vào đoạn da thú rủ xuống trèo lên trên.
Trèo lên giường đá, nó thuận lợi chui tọt xuống dưới tấm da thú, mặt tấm da thú tức khắc phồng lên một cái bọc nhỏ. Chẳng mấy chốc, cái bọc nhỏ kia lập tức phập phồng đều đặn.
Những ấu tể lớn hơn một chút nhìn nhau ngơ ngác.
Chỉ cảm thấy bị Nhung Cầu khıêυ khí©h rồi!
Bọn chúng liên tiếp nhảy lên tấm da thú, xoẹt một cái chui vào, vốn tưởng rằng bạo gan lắm, ai ngờ lại dừng ngay ở mép tấm da thú.
Đầu đã chui vào, bên ngoài lộ ra một hàng mông lông xù.
Chóp đuôi dựng đứng lên, rõ ràng là sợ hãi.
Bạch Tranh Tranh không nhịn được cười.
Trong hang không có việc gấp, mỗi ngày ăn uống và ngủ nghỉ chiếm phần lớn thời gian. Dù sao ấu tể là người nhà mình, sợ hãi đến mức này Bạch Tranh Tranh cũng thấy xót lòng.
Hắn đứng dậy, biến thành hình dáng một con mèo lớn hơn đám ấu tể một phần ba, nhảy lên giường đá chui vào bên trong qua khe hở do đám ấu tể cạy ra.
"Mau ngủ đi.” Bạch Tranh Tranh nằm chắn ở giữa, vuốt ve mấy nhóc mèo con còn đang chổng mông lên.
Đám ấu tể vui mừng, lập tức chui vào, chen chúc bên cạnh Bạch Tranh Tranh cọ lấy cọ để.
Bạch Tranh Tranh nhanh chóng thu đuôi lại, bất đắc dĩ bị lông mèo bay tứ tung đầy mặt.
Giao lưu đủ rồi, đám ấu tể mới chen chúc cuộn lại thành cục, không biết tay chân đè lên người đứa nào, chẳng mấy chốc liền ngủ say rồi.
Tấm da thú khẽ động đậy, Niên và Thanh cũng chui vào bên trong.
Bên dưới tấm da thú đen kịt, nhưng thú nhân mèo có thể nhìn ban đêm. Niên thấy rõ Bạch Tranh Tranh đang quay lưng về phía Nhân ngư, ở giữa cách ít nhất một cánh tay.
Cứ tưởng rằng hắn thả lỏng lắm, hóa ra cũng hơi ngại ngùng.
Cần biết rằng trước kia hắn ngủ lại cứ cọ vào cổ Nhân ngư cơ mà.
Trên giường đá động tĩnh không nhỏ, nhưng cơ thể Tẫn còn chưa hồi phục hoàn toàn, ngủ rất say. ầm ĩ một lúc, bên trong hang liền yên tĩnh lại.
Chỉ thấy trên chiếc giường đá rộng rãi kia, một con Nhân ngư khổng lồ nằm cố gắng hết sức lách vào phía trong cùng, để lại phần lớn không gian cho đám mèo mèo thân hình nhỏ bé.
Dưới mái tóc dài của Nhân ngư, có chút động tĩnh ục ịch.
Hóa ra là một con mèo rừng nhỏ cỡ bàn tay, có bốn chân trắng xóa như bước trên tuyết chen chúc qua, móng vuốt còn rất tự nhiên móc lấy mái tóc dài mềm mại kia đắp lên người mình.
Trong hang yên tĩnh, chỉ còn lại tiếng ngáy khò khè vì ngủ ngon của đám ấu tể.
*
Bạch Tranh Tranh tỉnh dậy trước Tẫn.
Đúng như dự đoán, hắn lại chạy lên người Tẫn.
Con mèo nhỏ cỡ bàn tay đứng sững trên vai Nhân ngư, siết chặt móng vuốt, bốn miếng đệm thịt ở chân dẫm lên da Nhân ngư khiến cho xuất hiện bốn vết lõm nhỏ.
Bạch Tranh Tranh chậm rãi nâng lên một cái móng vuốt, liền thấy chỗ vừa dẫm lên từ trắng bệch nhanh chóng chuyển đỏ, vừa vặn hiện ra một dấu chân hoa mai hoàn hảo.
Hắn chột dạ liếc nhìn khuôn mặt Nhân ngư, thấy hắn còn chưa tỉnh, liền lặng lẽ lách ra từ dưới mái tóc của hắn, đi vòng từ đầu giường xuống dưới.
Dẫm vững xuống đất, móng vuốt siết chặt bấu víu.
Tai khó chịu rung rung mấy cái, nhanh chóng cầm lấy bộ y phục da thú biến thành hình người rồi mặc vào.