Chương 47

Sợ khiến người khác giật mình, lại bất động thanh sắc thu hồi tầm mắt.

Bạch Tranh Tranh đảo mắt nhìn vây đuôi xinh đẹp của y, trong lòng không hiểu sao, thoáng qua một tia tiếc nuối.

Chưa kịp nghĩ kỹ, lại thấy nhân ngư trực tiếp trần trụi nửa thân trên mà tựa vào vách đá, cậu nghĩ nghĩ, rồi rút ra ít cỏ khô.

Độ Tẫn không hiểu.

Bạch Tranh Tranh nói: “Tựa vào cái này sẽ thoải mái hơn chút.”

Độ Tẫn gật đầu, chống tay lên giường đá, di chuyển nửa thân trên ra khỏi vách đá. Vẻ mặt y trông không thay đổi, nhưng bàn tay đặt dưới tấm da thú lại gân xanh nổi lên.

Y vốn vẫn chưa hoàn toàn hồi phục, ngồi dậy giao tiếp với các thú nhân trước là cũng muốn xem xét hoàn cảnh hiện tại.

Nhìn á thú nhân bận rộn, đợi cậu ấy rời đi, y nhìn có vẻ không khách khí mà tựa lưng vào đệm cỏ, nhưng thực tế nếu chống đỡ thêm chút nữa là không ngồi vững được rồi.

Độ Tẫn khẽ cúi đầu về phía cậu để bày tỏ lòng cảm kích.

Bạch Tranh Tranh lắc đầu: “Không sao đâu.”

Trong động có thêm một nhân ngư biết nói, khác xa với nhân ngư im lìm như một vật trang trí. Khí thế của y quá mạnh, lũ bé con nhất thời không thể thả lỏng.

Khi hai người nói chuyện, Thanh và lũ bé con đều chú ý lắng nghe. Họ có thể cảm nhận được thiện ý mà nhân ngư tỏa ra. Nhưng có lẽ khí thế của y quá mạnh, luôn cảm thấy rất sợ hãi.

Lũ bé con thì rụt rè, Bạch Tranh Tranh cũng chẳng còn cách nào, trời như vậy lại không thể đuổi nhân ngư ra ngoài.

May mà nhân ngư không nói nhiều, hầu như không hỏi cậu ấy, cậu ấy có thể không nói gì. Qua vài ngày nữa lũ bé con sẽ quen thôi.

Dù sao trước kia chúng cũng từng coi vây đuôi nhân ngư là cầu trượt cơ mà.

Trong nồi đất, canh thịt đang sôi sùng sục, hương thơm lan tỏa, dần thu hút sự chú ý của lũ bé con.

Thanh ngồi bên đống lửa, bên cạnh là lũ bé con đang xích lại gần, hơi ấm xông lên làm gò má cậu ấy ửng hồng.

Cậu ấy dùng dao đá gọt củ tím, cắt thành miếng, rồi cho vào nồi.

Lũ bé con ngửi thấy mùi thơm, chân trước ấn lên cổ tay cậu ấy, đôi mắt trông mong hỏi: “Ăn rau được không ạ?”

Thanh: “Trước kia chẳng phải ăn nhiều lần thế rồi sao, giờ lại không thích nữa à?”

Bé con trèo lên vai Thanh, liếc mắt nhìn Bạch Tranh Tranh, đang định nói nhỏ, Bạch Tranh Tranh đã lên tiếng: “Không được kén ăn.”

Bé con lập tức xìu xuống.

Bạch Tranh Tranh hỏi xong tình hình hồi phục của Nhân ngư, bèn vớ lấy chiếc giỏ mây tiếp tục đan. Niên vẫn cứ mài đá, Phong và bọn họ thì đang nghiên cứu vũ khí săn bắn.

Bên trong hang ngày nào cũng thế, ngoài trừ lúc Nhân ngư vừa mới tỉnh lại tạo nên chút xao động, sau đó lại trở về như cũ.

Tẫn nằm trên lớp cỏ khô Bạch Tranh Tranh vừa mới trải, lặng lẽ chỉ vài lượt đã nắm rõ tình hình của cả bộ lạc nhỏ này.

Tổng cộng có hai mươi ba thú nhân, trưởng thành thì chỉ có ba. Á thú nhân nói chuyện với hắn chính là tộc trưởng của bộ lạc nhỏ này.

Theo lẽ thường, ấu tể của một bộ lạc sẽ không dễ dàng được sắp xếp ở cùng một chỗ với thú nhân bên ngoài.

Vị Á thú nhân kia chỉ nói đây là ấu tể của bộ lạc họ, nhưng chưa nói rõ thú nhân trưởng thành của bộ lạc đã đi đâu.

Nhìn tình hình trong hang, rất rõ ràng, bộ lạc này không còn thú nhân trưởng thành.

Hoàn Châu không phải nơi nơi đều hài hòa như ở Vương thành trung tâm, những ấu tể này phần lớn là do bộ lạc trước kia gặp phải tập kích, được vài thú nhân trưởng thành mang theo chạy thoát thân.