Đã đến trưa, lớp tuyết ở cửa động vừa chơi vừa xúc, cũng đã dọn ra được một con đường.
Các thú nhân đóng hai lớp cửa lại, bắt đầu nấu cơm.
Bạch Tranh Tranh đặt những bé con vẫn còn căng thẳng xuống, bước lại gần phía nhân ngư.
Lũ bé con nhao nhao bám chặt lấy chân cậu, thậm chí còn bám cả bốn chi lên người cậu, sợ hãi không cho cậu đi.
Bạch Tranh Tranh xoa xoa đầu lũ bé con, làm chúng thoải mái ra, lơ mơ buông tay.
Thanh nhân cơ hội ôm lũ bé con lại, nhìn Bạch Tranh Tranh tiến về phía giường đá.
Nhân ngư đã tỉnh, sớm muộn gì cũng phải giao tiếp.
Thanh cũng rất nhạy bén, nhận ra nhân ngư đang kìm nén khí tức, lại cũng không nói gì, chính là sợ dọa đến lũ bé con.
Chỉ riêng điểm này thôi, nhân ngư sẽ không phải kẻ xấu.
Khi Bạch Tranh Tranh sắp bước đến gần, Độ Tẫn chậm rãi mở mắt.
Bạch Tranh Tranh như thể nhìn thấy một chiếc quạt nhỏ mở ra, hàng mi kia dày rậm và dài mảnh, đôi mắt ấy quá sâu thẳm và đẹp đẽ.
Còn trong mắt nhân ngư, người thú nhỏ bé kia có lẽ chỉ vừa mới thành niên, làn da trắng nõn, đôi mắt tròn xoe xinh đẹp.
Nhưng lá gan lại lớn lắm, từng bước tiến gần về phía y.
Độ Tẫn cảm nhận được khí tức trên người cậu.
Mùi hương ấm áp của nắng.
Ngay khoảnh khắc đó, cơ thể y đã thả lỏng trước cả ý thức một bước.
Hóa ra cậu ấy chính là người thú nhỏ bé đã ngủ trên vai y.
Bạch Tranh Tranh nói: “Ngài xem thử vết thương của mình đi.”
Độ Tẫn đang ngồi, nhưng thực tế phần lớn sức lực đều tựa vào vách đá.
Lớp da thú chỉ đắp tới eo y, nửa thân trên trần trụi bị mái tóc dài che khuất một nửa, những chỗ lộ ra cũng chằng chịt vết sẹo.
Đuôi y quá dài, lớp da thú chỉ đắp tới chân giường, bên ngoài còn lộ ra một đoạn vây đuôi.
Trước đó, để y nằm ngủ thoải mái, họ còn kê thêm ít gỗ ở phía đuôi, rồi dùng cỏ khô lót cho cao bằng giường, chỉ sợ y nằm lâu đuôi sẽ bị tê.
Bạch Tranh Tranh vốn muốn tìm hiểu tình hình của nhân ngư, nào ngờ vừa bước tới bên cạnh y, cậu theo bản năng vén tấm chăn da thú lên, lấy luôn miếng da thú phủ trên đuôi y ra.
Vây đuôi Độ Tẫn khẽ run lên.
Bạch Tranh Tranh cũng ngây người.
Hai người nhìn nhau, một người giả vờ bình tĩnh dời đi tầm mắt, một người ánh mắt kinh ngạc khẽ lóe lên, nhưng chỉ trong chốc lát, lại trở về vẻ bình thường.
Xem ra lá gan của người thú nhỏ này không hề nhỏ chút nào.
Nếu đã thế, cũng không cần phải quá mức cẩn trọng.
“Vết thương đã gần như hồi phục rồi, cảm ơn.” Độ Tẫn nói.
Bạch Tranh Tranh lắc đầu, dứt khoát lấy tấm da thú nhúng nước, rồi phủ lên vây đuôi nhân ngư. Lần này, Độ Tẫn chỉ lặng lẽ chú ý nhìn á thú nhân.
Đây là phép lịch sự của nhân ngư.
Bạch Tranh Tranh nói: “Vết thương ngoài da thì đã gần như hồi phục rồi, nhưng vây đuôi của ngài… lúc bọn tôi cứu ngài lên, nó đã bị đứt.
Bọn tôi đã nối xương lại cho ngài, ngài xem thử đã nối đúng chưa?”
Độ Tẫn đã kiểm tra từ sớm, nói: “Không có vấn đề gì. Nhưng ta vẫn chưa hoàn toàn hồi phục, có lẽ sẽ phải làm phiền các ngươi thêm một thời gian nữa.”
“Không sao đâu, đã cưu mang ngài lâu thế rồi, chẳng kém chi lát nữa.” Bạch Tranh Tranh lắc đầu mỉm cười, trong lòng hơi chút thả lỏng cảnh giác.
Ánh mắt Độ Tẫn dừng lại trên nụ cười của Bạch Tranh Tranh một lúc, chú ý đến hai chiếc răng nanh nhọn nhọn lộ ra một nửa kia.