Chương 45

Mấy bé con chưa từng tiếp xúc với một người như thế, lập tức sợ đến mức không dám ngẩng đầu.

Niên và Thanh kịp thời phản ứng, nhanh chóng di chuyển lại gần Bạch Tranh Tranh, ba người đứng sát vai nhau, che chở cho lũ bé con.

Hai thú nhân tỏ ra cảnh giác.

Bạch Tranh Tranh vuốt ve lũ bé con trong lòng, ánh mắt không rời khỏi nhân ngư.

Trong mắt Độ Tẫn, bọn họ chỉ là một đám thú nhân tộc Mèo, vừa đề phòng vừa sợ hãi mà trốn tránh y.

Người thì gầy, kẻ thì vạm vỡ thì tỏ ra cảnh giác, duy chỉ có người tướng mạo trắng trẻo ngoan ngoãn kia lại bình tĩnh đánh giá y, thần sắc trấn định.

Thế là, Độ Tẫn nhìn cậu, chậm rãi cất lời: “Cảm ơn các ngươi, đã cứu ta.”

Ngủ quá lâu, giọng nói của nhân ngư khản đặc nhưng vẫn dễ nghe.

Hơi thở hơi yếu, như cách một lớp sương mỏng, âm thanh trầm thấp, trong sự bình tĩnh mang theo chút trịnh trọng, rất dễ chiếm được thiện cảm của các thú nhân.

Đây là một tín hiệu thể hiện sự thân thiện.

Bạch Tranh Tranh gật đầu, trái tim đập có chút gấp gáp.

Lúc đầu nhân ngư vẫn chưa tỉnh lại, đối với họ mà nói chẳng có uy hϊếp gì. Ngay khi vừa thấy nhân ngư tỉnh lại, cậu lập tức lo lắng không biết y là người tốt hay xấu.

Nếu y thật sự là một kẻ tồi tệ, cậu nhất định sẽ ném y ra ngoài.

May mà…

Bạch Tranh Tranh khẽ co ngón tay lại, nói: “Bọn tôi cứu ngài từ bờ biển lên, ngài đã nằm ở đây hai tháng rồi.”

“Ừm.” Độ Tẫn khẽ gật đầu.

Nhân ngư đã tỉnh.

Các thú nhân tộc Lâm Miêu trở tay không kịp, trong thoáng chốc tâm trạng trở nên rối loạn.

Nhân ngư sau khi tỉnh lại không giống như họ tưởng tượng, một chút thân thiện cũng không có, mặt không biểu cảm, nửa phần tươi cười cũng không.

Trông thấy y khiến các thú nhân sợ hãi.

Bị nhân ngư nhìn lướt qua một cái, cứ như bị dã thú cỡ lớn nhìn chằm chằm, rợn tóc gáy, toàn thân cứng đờ.

Mấy bé con lúc đầu còn nói “mèo sao lại sợ cá chứ”, giờ phút này đã núp mình lại hết, trốn sau lưng những thú nhân trưởng thành, ngay cả ngó đầu ra cũng không dám.

Y tỉnh rồi, lẽ nào sẽ đi ngay sao.

Nhân ngư thật đáng sợ!

Nhỡ đâu khi bọn con vào đó, y cắn cho một phát, chẳng phải sẽ làm Tranh Tranh khóc chết đi được sao.

Mấy bé con run rẩy, suy nghĩ lung tung hết cả lên.

“Tẫn, tộc Nhân ngư.” Độ Tẫn tự giới thiệu.

“Bạch Tranh Tranh, thú nhân tộc Lâm Miêu. Đây là mấy bé con của bộ lạc bọn tôi.” Mấy bé con đã ra ngoài một lúc rồi, ở thêm nữa sẽ bị ốm, Bạch Tranh Tranh liền ôm chúng dậy rồi vào trong động.

Độ Tẫn gật đầu, nhận ra mấy bé con sợ y, liền nhắm mắt lại, không lên tiếng nữa.

Thanh thấy Bạch Tranh Tranh vào trong, cũng vội vàng đưa mấy bé con đến bên đống lửa.

Chơi cũng chơi rồi, tuy chỉ mới một lát, nhưng cũng không thể để bị ốm.

Nhân ngư nhắm mắt, lũ bé con sát lại gần nhau, bộ lông dựng ngược cũng dần xẹp xuống.

Thanh không lên tiếng, ngồi xếp bằng sau lưng lũ bé con, túm từng đứa lại vạch lông lưng chúng ra xem xét kỹ. Quả nhiên, dày dặn lên không ít.

Cậu ấy ra hiệu cho Bạch Tranh Tranh đến xem.

Lũ bé con cũng bị thu hút, nhao nhao vạch lông đồng bọn ra nghịch.

“Thật này!”

Bạch Tranh Tranh nhìn lướt qua nhân ngư, khẽ nói: “Chắc là do thời tiết, hẳn là không có gì đáng ngại.”

Trời quá lạnh, kí©h thí©ɧ cơ chế tự bảo vệ của cơ thể lũ bé con, có thể mọc thêm ít lông là chuyện tốt.