Bạch Tranh Tranh tát nhẹ vào đầu nó một cái.
“Đừng hòng.”
Sau đó, mỗi xẻng của Bạch Tranh Tranh đều có thể đào ra một cục mè rắc đường bột, có cục nặng, có cục nhẹ. Bạch Tranh Tranh cứ như một cỗ máy xúc tuyết vô tình, cuối cùng toàn thân đầm đìa mồ hôi.
“Không chơi nữa!” Bạch Tranh Tranh ném xẻng xuống, bắt đầu đuổi mèo.
Thanh và Niên thấy vậy bật cười, nhưng hai người họ cũng chẳng khá hơn là bao.
Bọn họ đào tuyết lâu đến vậy, cũng chỉ mới moi được một cái hố.
Trên tay không ngừng nặn tuyết thành viên, ghép hai viên bi một lớn một nhỏ lại, rồi lấy hai hạt thông làm mắt, nặn ra một người tuyết to bằng bàn tay.
Tay đã đông cứng đỏ cả lên.
Hai người họ nhìn những bé con vừa chui ra từ tuyết, lại đang xếp hàng ở đây đòi nhận người tuyết, liền nhanh chóng phối hợp với Bạch Tranh Tranh nói: “Tay lạnh rồi, không chơi nữa đâu.”
“Bọn con chưa có!”
“Cho chơi thêm một lát đi mà.”
“Chơi một lát nữa thôi~”
Mấy bé con cười đùa xông tới, đứa này nối tiếp đứa khác nhảy lên người Thanh và Niên. Hai người họ vừa bắt một đứa xuống, lại có hai đứa khác nhảy lên.
Thanh đang giữ một bé con, chợt cảm thấy bộ lông của chúng hình như dày và rậm rạp hơn chút. Chưa kịp nhìn kỹ, bé con đã vụt một cái chạy mất rồi.
Mấy nhóc mèo cười đùa vui vẻ, coi như đang chơi trò chơi, càng náo nhiệt hơn. Khiến hai thú nhân đầu tóc rối bù, nhìn Bạch Tranh Tranh với vẻ mặt muốn nói “cứu với”.
Tiếng cười khúc khích của lũ mèo con vang lên không ngớt.
Chúng cũng chỉ nhỏ thôi, chưa nhớ được chuyện gì, cứ vô tư chơi đùa như vậy vẫn tốt hơn là cứ động tí là lại ốm.
May mà lớp tuyết vụn này khô ráo, hệt như cát, chỉ cần rũ là rơi ngay, nhờ vậy mới không làm ướt bộ lông của lũ mèo con.
Nhạn đứng sau lưng mấy bé con, đang chỉ huy rất hăng say.
Bạch Tranh Tranh ngồi trên mặt tuyết, nhìn nhìn, rồi khẽ nở một nụ cười mỉm. Lại nghĩ đến người anh trai như tuyết, trái tim bỗng siết lại dữ dội, nụ cười tắt dần, thay vào đó là vẻ mặt buồn bã.
Lũ mèo con coi Thanh và Niên như giá leo trèo, chúng bò lên bò xuống, chơi đùa rất vui vẻ.
Nhân cơ hội bò lên đầu Niên, chiếm lĩnh vị trí cao nhất là bé con Nha, nó ưỡn ngực ngẩng đầu, kiêu ngạo vẫy đuôi đứng trên đỉnh đầu Niên.
Đang định khoe khoang với lũ bạn, thì trong khoảnh khắc đó, nó ngây người nhìn thấy nhân ngư trong động ngồi dậy.
Ngồi dậy rồi!!!
“Meo!!!” Đệm thịt chân Nha trượt một cái, bẹp một tiếng dính chặt lên đầu Niên, đứng không vững lại cuộn tròn lăn xuống.
Niên vội vàng túm lấy nó, cảnh giác hỏi: “Sao thế?”
Nha nằm trong tay Niên, lật mình lại, chân trước chỉ thẳng vào trong động lắp bắp: “T-tỉnh rồi!”
Lũ thú nhân bị tiếng thét khản đặc của bé con Nha dọa sợ, nhanh chóng chui tọt vào lòng những thú nhân trưởng thành. Đến khi nghe rõ nó nói gì, chúng càng chui nhanh hơn nữa.
Bạch Tranh Tranh ôm chặt lấy lũ bé con đang ẩn mình, theo bản năng ngẩng đầu lên, bốn mắt giao nhau với nhân ngư kia.
Nhất thời, ngay cả không khí cũng dường như ngưng lại.
Trong ngoài động, yên tĩnh đến mức tiếng kim rơi cũng nghe rõ.
Nhân ngư đã ngồi dậy, thân mình tựa nghiêng vào vách đá, lặng lẽ nhìn lại.
Đôi mắt ấy đen láy, nhìn kỹ lại ánh lên sắc đỏ, tựa như những viên đá quý màu tối. Sâu thẳm thăm thẳm, lại bình tĩnh dị thường.
Y ngồi khá tùy ý, dù gầy đến mức suýt biến dạng, nhưng khí thế lại rất mạnh mẽ.