Vì vậy lúc Bạch Tranh Tranh cho người cá ăn, đám mèo con ngồi trên tấm thảm da thú, hai mắt nhìn không chớp mắt.
Tẫn một lần nữa tỉnh lại.
Lần này hình như có thể ngửi thấy mùi rồi, chóp mũi là mùi vị tươi ngon của cá biển.
Mùi vị tươi ngon càng ngày càng gần, Tẫn cảm giác đầu mình bị nâng lên, chìm vào trong cơ thể mềm mại mang mùi nắng.
Mùi vị thức ăn đến muộn khiến trong miệng nhanh chóng tiết ra nước dãi, cảm giác đói bụng trong bụng càng ngày càng rõ ràng.
Bạch Tranh Tranh đưa cái thìa đến bên môi hắn, vốn dĩ là dựa theo cách cho người cá ăn như mọi lần, bóp lấy miệng hắn đổ vào trong, rồi lại nâng lên để người cá nuốt xuống.
Thủ pháp cho ăn của hắn hiện tại đã rất thành thạo rồi.
Nhưng không ngờ, lúc đang chuẩn bị hành động, đám mèo con đang ngồi bên cạnh kêu lên kinh ngạc, ôm lấy nhau.
Tay Bạch Tranh Tranh run lên, nước canh đổ văng lên cổ người cá.
Hắn vội vàng lau sạch, nhìn đám mèo con hỏi: "Sao vậy?"
"Động... động đậy rồi."
"Chỗ nào động đậy?"
"Cổ họng..."
"Cổ họng?" Bạch Tranh Tranh cúi đầu, thử lại đưa một thìa canh nữa vào miệng hắn, quả nhiên, cái yết hầu đó lại chuyển động, khiến Bạch Tranh Tranh thất thần.
"Tỉnh rồi?"
Hắn chọc chọc mặt người cá.
Vốn dĩ đang đỡ lưng hắn định kéo ra xa, nhưng chọc mấy cái, vẫn là cái dáng vẻ nhắm chặt hai mắt đó.
Có lẽ lại là phản ứng bình thường của cái người thực vật gì đó.
Hắn nhanh chóng cho ăn hết một bát canh, vội vàng buông người cá ra, cùng đám mèo con quan sát.
Tẫn muốn mở mắt, đáng tiếc dốc hết sức cũng chỉ làm được lông mi run run.
Nhưng các người thú mắt đều nhìn chằm chằm vào yết hầu hắn, làm sao mà chú ý được.
Tẫn không biết tình hình, chỉ trong lúc thoải mái khi bụng đã no, cảm giác được cơn ngứa dần dần lan ra trên người.
Vết thương sâu nhất đang lành lại.
Trong cơn ngứa ngáy, ngón tay Tẫn co lại, hơi thở bình ổn.
Y lo lắng sẽ khiến những người thú nhỏ bé sợ hãi, dứt khoát thả lỏng thần kinh căng thẳng, mặc cho bản thân mệt mỏi chìm vào giấc ngủ say.
*
Người thú tộc Lâm Miêu đếm từng ngày để vượt qua mùa đông.
Sau khi tuyết rơi, hai tháng đã trôi qua. Ban đầu cứ ngỡ đã gần hết thời điểm lạnh nhất, nhưng lại có một trận đại tuyết từ trời giáng xuống, trực tiếp vùi lấp cửa động cao đến hai mét.
Lúc này họ mới nhận ra sự khắc nghiệt của mùa đông nơi đây.
Lớp tuyết này nhất định phải xúc đi, nếu không thì ngay cả việc ra ngoài cũng khó khăn.
Bạch Tranh Tranh chọn một ngày nắng ráo, ánh nắng dù không ấm áp, nhưng chiếu rọi khiến các thú nhân cảm thấy phấn chấn hơn.
Tranh Tranh vớ lấy chiếc xẻng lớn do Niên làm bằng xương giác thú, bắt đầu xúc tuyết.
Có lẽ những mèo con đã dần quen với khí hậu nơi đây, khi Bạch Tranh Tranh và vài thú nhân khác đang làm việc, chúng hò reo nghịch ngợm chui vào các đống tuyết.
Bạch Tranh Tranh còn chưa kịp ngăn lại, chỉ trong chốc lát, lớp tuyết xốp mềm đã đầy những hốc.
Bạch Tranh Tranh xúc một xẻng xuống, định bụng hất đi, nào ngờ lại thấy trong xẻng ngồi một bé mèo.
Thế nhưng tay cậu theo quán tính đã hất ra rồi, cậu sợ đến hồn vía run lên, nào ngờ lại thấy bé con reo hò một tiếng, dang rộng hai chân trước, cắm đầu thẳng xuống đống tuyết.
Khiến Bạch Tranh Tranh vội vàng xúc bé con ra, xốc lên cổ sau mà lắc lắc, để lộ cục mè nhỏ dính đầy đường bột.
“Tranh Tranh, lại nữa đi!” Bé con phấn khích, đôi mắt sáng lấp lánh.