Chương 4

Đương nhiên là họ cũng không có lửa.

Bạch Tranh Tranh đi sâu vào rừng, nhặt nhạnh cành khô và lá khô. Cậu dùng tay lột lớp vỏ cây, rồi dùng một hòn đá sắc cạnh để cạo một nắm vụn gỗ nhỏ từ một cành cây khô.

Sau khi chuẩn bị xong xuôi, cậu lại vào rừng tìm thêm một vài hòn đá.

Những thú nhân vừa trở về nhìn thấy Bạch Tranh Tranh đang làm gì, liền lập tức vứt đống hải sản xuống đất, chạy vào rừng giúp cậu khiêng đá.

Vẻ mặt cau có của Bạch Tranh Tranh thoáng giãn ra, cậu khàn giọng nói: "Dùng đá xếp thành một vòng tròn, để tránh lửa lan ra ngoài."

Niên gật đầu, ngay lập tức vác đá lên và bắt tay vào công việc.

Trong số những thú nhân này, cậu ta là người khỏe mạnh nhất.

Nghĩ đến việc đám ấu tể đang đói bụng, Bạch Tranh Tranh vội vàng ngồi xuống, dùng một cành cây khô để khoan gỗ lấy lửa.

Bốn chú ấu tể đang nằm trong ổ lá cây lảo đảo bò tới, bốn cái chân bé xíu thoăn thoắt di chuyển.

Ấu tể thú nhân phải đến một tuổi mới có thể biến thành hình người và rời khỏi vòng tay cha mẹ. Bốn đứa nhỏ này đi đâu cũng cần phải có người bế ẵm.

Chân cẳng còn mềm nhũn, một chú ấu tể đã nằm úp sấp xuống đất, cái bụng mềm mại áp sát vào người cậu.

Bạch Tranh Tranh khẽ dịch chân sang một bên, đẩy chú ấu tể ra xa khúc gỗ một chút, tay cậu làm việc nhanh đến mức sắp tạo ra tia lửa.

Đám thú nhân đang xếp vòng đá bên cạnh dựng đứng đôi tai lông trên đỉnh đầu, mắt tròn xoe mở to.

Trong bộ lạc của họ vẫn luôn có lửa, khi cần dùng thì chỉ cần mồi lửa là được. Bọn họ chưa từng thấy cách này bao giờ.

Bạch Tranh Tranh cọ xát đến lòng bàn tay nóng lên, bắp chân nhói đau. Cậu liếc mắt nhìn sang thì thấy mấy chú mèo con đang đổ người về phía trước, kích động đến mức đứng thẳng lên.

Đệm thịt của chúng tuy mềm mại, nhưng móng vuốt lại sắc nhọn.

Bạch Tranh Tranh cũng cảm thấy hồi hộp.

Cậu chăm chú nhìn vào khúc gỗ, bên tai chỉ toàn là tiếng thở phù phù cẩn thận của đám thú nhân.

Bỗng nhiên, một làn khói xanh run rẩy bay lên.

"Có khói rồi, có khói rồi!" Đám thú nhân kích động giậm chân, túm lấy đám cỏ khô và lá cây bên cạnh xúm lại gần.

Bạch Tranh Tranh cọ xát đến mức tay đau rát.

Thấy sắp được rồi, cậu vội vàng túm lấy đám vụn gỗ bên cạnh, vo tròn với cỏ khô lại, rồi đưa gần vào tàn lửa trong chỗ lõm của cành cây.

"Hù..." Cậu từ từ thổi.

"Hù..." Mấy cái đầu nhỏ cùng xúm lại thổi theo cậu.

Tàn lửa lấp lánh, rơi xuống bùi nhùi.

Bạch Tranh Tranh thổi đến mức mặt ửng hồng, kéo theo cả những thú nhân khác tai cụp xuống, phồng má thổi phù phù.

Cuối cùng, tàn lửa lan rộng, một đốm lửa nhỏ "phụt" một cái bùng lên.

"Lửa! Lửa rồi, có lửa rồi!"