Bên mép giường đá, dưới tấm thảm da thú, một chú mèo con nhô cái đầu nhỏ ra phía đám cỏ khô rồi nhảy xuống, thay thế vị trí của Nhạn.
Đứa trước vừa đi, đứa sau đã nhích nhích bò lên, nhô cái đầu nhỏ ra dưới tấm da thú.
Bạch Tranh Tranh thấy tấm thảm da thú nhúc nhích vài cái.
Hắn còn tưởng có ấu tể nào đó hứng thú với bạch tuộc, ngờ đâu chỉ nhúc nhích một lát rồi lại im bặt.
Nếu hắn vén tấm da thú lên xem, sẽ rõ đám ấu tể lúc này đang xếp thành hàng dài, giả vờ mài móng để gϊếŧ thời gian.
"Ai!" Nhạn trèo lên giường, lại nằm xuống cuối hàng.
"Ai——" Đám mèo con đang xếp hàng phía trước đồng thanh thở dài.
Bạch Tranh Tranh khuấy canh rau, năm ngón tay siết chặt lại.
"Ăn cơm thôi."
"Tranh Tranh, không đói."
"Con cũng không đói..."
"Chúng con đều không đói..."
Thanh ngáp một cái, rũ rượi bò ra từ dưới tấm da thú. "Tranh Tranh, ta cũng không đói lắm."
Bạch Tranh Tranh nhìn bộ lông rối bù của y, đặt thìa xuống, lấy xiên nướng đặt lên tấm đá. "Thật sự không ăn?"
"Một chút thôi." Niên loay hoay đứng dậy, nhích người về phía đống lửa.
Sau khi tuyết rơi, họ không chịu nổi cái lạnh, đã ở dưới tấm thảm da thú mấy ngày rồi. Suốt ngày chỉ ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn, không chỉ đám ấu tể thấy chán, đến họ cũng thấy vô vị.
Bạch Tranh Tranh múc canh, nhìn đám ấu tể đến ăn.
Khẩu phần ăn của đám ấu tể giảm đi đáng kể.
Trước đây một bát to bằng bàn tay có thể ăn hết hơn nửa bát, giờ ăn được một nửa cũng khó khăn.
Bạch Tranh Tranh đổi đủ món, vẫn không khơi dậy được hứng thú của đám ấu tể.
Cứ thế này không phải là cách.
"Đã không ngồi yên được, vậy thì tìm chút việc mà làm đi." Lúc đầu Bạch Tranh Tranh có thể không cho đám ấu tể ra ngoài thì không cho, xem ra thế này không được. Gò bó quá, còn khó chịu hơn ngồi tù.
"Vậy làm gì ạ?" Nhạn ngẩng đầu lên từ bát, đầu lưỡi liếʍ qua chóp mũi, bộ râu con cũng sạch bóng.
Bạch Tranh Tranh nói: "Cứ làm mấy việc lúc trước ấy, muốn làm gì thì làm."
Đám ấu tể gật gù, ăn xong mấy miếng, rồi tụm lại thì thầm bàn tán.
Bạch Tranh Tranh: "Không được để bản thân bị ốm đấy."
"Biết rồi ạ." Một đứa ấu tể giơ móng lên phía hắn.
Bạch Tranh Tranh không trông mong chúng làm nên trò trống gì, chỉ là muốn chuyển hướng sự chú ý của chúng thôi. Ngoài đám ấu tể ra, còn có một con cá (Nhân Ngư) cần phải lo lắng.
Nhân Ngư đã nằm nửa tháng rồi, vết thương trên người đã gần như lành.
Vảy mọc ra liên tục, đỏ sẫm gần như đen, lại ẩn hiện ánh xà cừ, dưới ánh sáng chiếu rọi trông rất lộng lẫy.
Nhưng vết thương ngoài dần lành, Nhân Ngư lại gầy đi trông thấy.
Bạch Tranh Tranh để nguội một bát canh rau, bưng đến bên cạnh Nhân Ngư.
Nhân Ngư đang trong giai đoạn phục hồi, nhưng lại không có khả năng ăn uống, toàn bộ là tiêu hao chính cơ thể mình.
Bạch Tranh Tranh giờ mỗi lần ăn đều cố gắng đổ cho y một ít, thường thì một bát canh to bằng bàn tay, cũng chỉ đổ được một phần ba.
Hắn ngồi phía sau Nhân Ngư, đỡ y tựa vào người.
Hơi ngẩng đầu, cầm thìa gỗ đút vào miệng y.
Thanh ngồi xổm bên cạnh, đối với cảnh này đã sớm quen mắt.
Nhân Ngư gầy đi là điều hiển nhiên.
Nằm lâu thế này mà vẫn chưa tỉnh lại, cứ thế này, y sẽ chỉ nằm mãi cho đến chết.
Thanh cảm thấy, Nhân Ngư có lẽ không qua nổi mùa đông này.
...
Đổ cho Nhân Ngư ăn một chút, Bạch Tranh Tranh lại lau vết canh trên người y. Trong hang lúc này tiếng lạch cạch vang lên không ngớt, đám ấu tể đã bắt đầu đẩy đá, cào vỏ cây rồi.