Bạch Tranh Tranh nhìn từng cái đầu đầy lông chui ra khỏi dưới lớp da thú, hỏi: "Đưa hắn lên đây, các cậu có sợ không?"
Các ấu tể lắc đầu. "Chỉ là một con cá thôi mà, mèo sao lại sợ cá được chứ!"
Chỗ này quả thực quá lạnh, ngay cả là cá sống dưới nước, quá lạnh cũng chịu không nổi.
Bạch Tranh Tranh ra hiệu mấy Thú nhân tới giúp một tay.
Hai người khiêng nửa thân trên, hai người khiêng đuôi cá, cố gắng nhẹ nhàng đưa hắn lên giường đá.
Các ấu tể nhìn Nhân Ngư dài gần bằng cả cái giường đá càng lúc càng gần bọn chúng, chen chúc nhau chui vào trong chăn da thú. Bọn chúng không phải sợ, mà là nhường chỗ cho cá.
"Để ngoài hay để trong?" Bạch Tranh Tranh hỏi.
"Để trong đi, bên ngoài vướng víu khó ra vào." Chú mèo kiêu ngạo đang ngồi xổm trên chăn da thú giơ chân lên, chỉ huy các ấu tể dưới chăn da thú cọ cọ chăn dịch ra ngoài.
May mà ban đầu giường đá làm to, Nhân Ngư được đặt vào trong cùng, vẫn còn một nửa không gian.
Sau khi Nhân Ngư nằm xuống, Bạch Tranh Tranh trèo lên giường, cuộn một ít cỏ khô lót dưới đầu hắn. Lại kéo tấm da thú đắp lên người hắn, chỉ lộ ra một cái đầu cùng một chút chóp đuôi.
"Tấm ván ở đuôi hắn tháo ra được chưa?" Thanh hỏi.
Các ấu tể từ dưới tấm da thú chui ra, chồng lên nhau sau lưng Thanh, thập thò thò đầu ra nhìn về phía Nhân Ngư.
Bạch Tranh Tranh vén tấm da thú lên, tay dò theo đuôi cá sờ xuống từng tấc. Ánh mắt cậu chuyên chú, nhưng khiến các ấu tể ở một bên “ưm” một tiếng, chân che mặt, vùi vào trong da thú.
Tai Thanh giật giật, quay đầu đi không nhìn. Sao lại có người sờ đuôi tỉ mỉ đến vậy...
"Buộc lại một chút nữa đi, cảm giác vẫn chưa lành hẳn."
"Ừm." Thanh quay lưng đi, không hỏi thêm gì nữa.
Thời tiết quả thực quá lạnh rồi, Bạch Tranh Tranh lại đốt lửa trong hang lớn hơn một chút.
Các Thú nhân bây giờ mỗi ngày đều giữ dạng thú, chỉ có Bạch Tranh Tranh mặc quần áo da thú mới còn có thể hoạt động trên nền đất.
Nhiệt độ giảm xuống, các ấu tể cũng mất đi sức sống. Chỉ khi ăn cơm bọn chúng mới xuống đất.
Hai cánh cửa trong hang vẫn luôn đóng chặt, khe hở phía trên cửa không nhỏ, khi gió lớn còn có bông tuyết bay vào. Trong hang càng thêm lạnh.
Ăn tối xong, Bạch Tranh Tranh dùng cành cây nhai nát đánh răng, run rẩy cởϊ áσ da thú chui vào dưới chăn.
Khi cậu ngủ thường ngủ ở ngoài cùng, giữ dạng người.
Nhưng thời tiết quá lạnh, dạng người không phù hợp, sau đó giống như các ấu tể, biến thành khối cầu lông xù.
Cậu vừa chui vào ổ chăn, đã dẫm phải người ấu tể.
Ngẩng đầu lên nhìn, hơn chục đôi mắt sáng rực, nhìn chằm chằm cậu.
"Ngủ vào trong một chút đi."
"Có Nhân Ngư."
"Có Nhân Ngư cũng vẫn còn chỗ rộng như vậy mà."
"Không đi không đi, Tranh Tranh đi." Tranh Tranh gan dạ, các ấu tể đã từng thấy cậu làm rối tóc Nhân Ngư, ngủ đến sát cổ Nhân Ngư.
Bạch Tranh Tranh bật cười. "Các cậu không phải không sợ sao?"
"Đương nhiên là không sợ!" Miệng các ấu tể cứng cỏi đáp.
Bị các ấu tể phía sau đẩy tới, Bạch Tranh Tranh vội vàng bảo vệ đuôi mình, chạy nhanh tới bên cạnh Nhân Ngư trước một bước.
Cậu nằm sấp xuống tại chỗ, cách Nhân Ngư một khoảng bằng bàn tay.
Giống như một ranh giới, ngăn cách các Thú nhân và Nhân Ngư.
"Thế này thì được rồi nhé."
Dưới chăn tối om, mắt các ấu tể sáng lấp lánh.
"Được rồi được rồi."
Chiếc chăn làm bằng da thú và lông nhung cực kỳ ấm áp, Bạch Tranh Tranh nằm sấp ở dưới, nghe tiếng ngáy của các ấu tể, bất tri bất giác ngủ thϊếp đi.