Chương 33

Nhân Ngư là do cậu cõng về, nhưng cậu ta đắp thuốc xong gần như không quan tâm nữa rồi, có phải là không quá có trách nhiệm không?

Trước đó quả thực bận tối mắt tối mũi, cậu tự phản tỉnh.

Sau này có thời gian rảnh, cậu sẽ chú ý tới hắn nhiều hơn.

Bạch Tranh Tranh kiểm tra lần lượt các vết thương của hắn, phát hiện những vết thủng sâu nhất ở ngực và eo hắn không có một chút dấu hiệu lành lại nào, lớp thuốc bị hất ra, dịch mủ màu vàng sẫm chảy thẳng ra ngoài.

Những vết thương khác thì đang dần kết vảy.

Bạch Tranh Tranh thở dài.

Nhìn khuôn mặt xinh đẹp của Nhân Ngư, cảm giác áy náy không tên dâng lên trong lòng cậu.

Không sao, vẫn còn cách cứu vãn.

Bạch Tranh Tranh đứng dậy, vào giỏ mây tìm lại thảo dược giã nát, đặt bên cạnh Nhân Ngư.

Dùng nước muối rửa sạch các vết thương trên người hắn, sau đó lấy một miếng Hắc diệu thạch đã dùng để xử lý vết thương của hắn, cắt bỏ phần bị mưng mủ.

Đảm bảo đã cắt sạch xong, lại dùng nước muối rửa đi rửa lại vài lần.

Bạch Tranh Tranh nhìn cái lỗ thủng đáng sợ đó, lặng lẽ dùng thảo dược bịt lại.

Cũng không biết trước đó đã làm gì, mà phải chịu khổ sở lớn đến vậy.

Xử lý xong mấy vết thương nặng, Bạch Tranh Tranh lại nhìn đuôi cá của hắn một chút. Cứ nằm mãi trong tư thế này, máu huyết không lưu thông, có mọc ghẻ lở không?

Bạch Tranh Tranh lo lắng đưa Nhân Ngư về lại khiến hắn chịu khổ hơn, vội vàng lật người hắn, kiểm tra lưng hắn.

...Toàn là dấu vết của cỏ khô.

Bạch Tranh Tranh vội vàng lật người hắn, xoa nóng lòng bàn tay, giống như chăm sóc bệnh nhân liệt, ấn ấn cho hắn. Tay chạm vào làn da Nhân Ngư, trơn mềm như tơ lụa. Còn mượt hơn cả tơ tằm thật.

Bạch Tranh Tranh xem hắn như một khúc thịt, sau khi ấn xong nhanh chóng, để Nhân Ngư giữ tư thế nằm nghiêng. Bệnh nhân liệt cần phải lật người thường xuyên. Nhân Ngư chắc cũng vậy.

Bạch Tranh Tranh ghi chuyện này vào lòng, lại sờ đuôi Nhân Ngư một cái. Vẫn khá ẩm ướt, không cần lo nữa.

Xử lý xong cho Nhân Ngư, sức lực Bạch Tranh Tranh khó khăn lắm mới hồi phục đã cạn kiệt.

Cậu ngồi xuống trên đám cỏ khô, nghe tiếng tuyết rơi ngoài cửa động.

Cậu dẫn theo các ấu tể rời bộ lạc lâu như vậy, bây giờ mới coi như hoàn toàn ổn định rồi.

Về sau không cần lo lắng ăn uống, cuộc sống có thể nhàn nhã hơn một chút.

Nhưng Bạch Tranh Tranh vẫn luôn lo lắng cho tộc nhân. A phụ A ba của cậu bây giờ vẫn còn sống chết không rõ.

Bạch Tranh Tranh nhìn những ngón tay lộ ra ngoài bị đông lạnh đến đỏ bừng của mình, lặng lẽ giấu vào trong tay áo.

Mái tóc đen mềm mại đã dài tới vai, buông xõa xuống, che đi khuôn mặt thoáng nét u sầu.

Việc đầu tiên bọn họ cần làm, là sống sót.

Phải nuôi cho các ấu tể thật tốt, nuôi cho chúng trắng trẻo mũm mĩm, sau đó mới đi tìm tộc nhân của bọn họ.

Sự suy sụp cũng chỉ là nhất thời, khi cơ thể yếu đuối, suy nghĩ cũng thường cực đoan và hỗn loạn.

Bạch Tranh Tranh yên lặng ngồi một lúc lâu, ngồi mỏi rồi lại vô thức dựa về phía sau.

Lưng dán vào người Nhân Ngư, động tác khựng lại.

Cậu kéo Nhân Ngư qua, để hắn nằm thẳng xuống.

Suýt chút nữa thì quên mất rồi, ở đây còn có một Nhân Ngư cần chăm sóc.

Nghỉ ngơi mấy ngày, Bạch Tranh Tranh đã hoàn toàn hồi phục. Tuy nói bây giờ không thể ra ngoài, việc bên ngoài không làm được, nhưng có một số việc vẫn có thể làm.