Chương 31

Lại lật qua lật lại những cây nấm nướng trên lá cây dưới đất, gạt những cái ở mép vào giữa.

Còn Phong thì dẫn theo những người bạn nhỏ đem những tấm da thú đã lột ra bọc trong tro củi để thuộc da.

Thanh ngồi bên đống lửa, cùng Châu tiếp tục khâu những tấm da thú lại với nhau.

Bọn họ không bắt được thú hoang lớn, những tấm da thú thu thập được đều rất nhỏ.

Chắp vá lại với nhau bằng kim xương, ngoại trừ bộ y phục da thú làm cho Bạch Tranh Tranh, số còn lại chỉ miễn cưỡng ghép đủ một tấm chăn da thú.

Số da thú Phong và bọn họ đang thuộc vốn dĩ định làm váy da thú cho bọn ấu tể, nhưng da thú không đủ, cũng chỉ có thể dùng để làm chăn.

Lúc các thú nhân đang bận rộn, Bạch Tranh Tranh ngủ rất say.

Hắn hơi thở có chút nặng nề, cơ thể như có lửa đốt từ sâu trong buồng phổi, cháy bỏng đến mức hắn phải mở miệng thở ra mới thấy dễ chịu.

Hắn mặt nhăn nhó, vô thức tìm chỗ mát mẻ.

Lăn qua lăn lại, làm rối tung mái tóc của Nhân Ngư, tự quấn chặt mình trong đó, không thoát ra được.

May mà đệm thịt ở chân không biết dính vào đâu, lạnh buốt nhưng dễ chịu, hắn mới uất ức rên khẽ rồi yên phận nằm xuống.

Giấc này hắn ngủ thẳng tới hừng đông ngày hôm sau.

Lúc tỉnh dậy, trước mắt bị những thứ mỏng manh che khuất, không nhìn rõ.

Bạch Tranh Tranh móc vuốt kéo ra, chui ra ngoài, quay đầu lại nhìn, mới thấy mái tóc rối bù của Nhân Ngư bị chính mình làm cho thành ra như vậy.

Như ổ gà.

Hắn chột dạ cúi đầu.

Lại thấy trên móng vuốt của mình vẫn còn vương vài sợi tóc màu đỏ sẫm.

Rụng trên bộ lông màu nâu xám của hắn, càng thêm bắt mắt.

Bạch Tranh Tranh trong lòng thầm nói một tiếng “xin lỗi”, vội vàng tránh xa Nhân Ngư một chút.

Đang đi thì, cắm đầu đâm sầm vào một đống mèo con.

Chân vấp phải cỏ khô, lăn cù nèo trên đất.

“Tranh Tranh, ngươi tỉnh rồi!”

Bọn mèo con ùa đến, tất cả đều nhào về phía Bạch Tranh Tranh.

Bạch Tranh Tranh không chống đỡ nổi, bị bọn nhóc con đã được nuôi béo tốt này đè bẹp, cái dạ dày trống rỗng suýt co thắt lại.

May mà Thanh nhìn thấy, vội vàng nhấc mấy đứa ấu tể ra.

Bạch Tranh Tranh bốn chân bám đất, bẹp dí như cái bánh mèo, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Hắn dùng móng vuốt gạt mũi, chọc chọc vào bộ lông mèo.

Nghiêng đầu, đối diện với gương mặt tươi cười của Thanh.

Trên đầu thấy nặng trịch, Thanh sờ trán cho hắn, thở phào nhẹ nhõm.

“May quá, cuối cùng cũng khỏe rồi, ngươi ngủ suốt một ngày một đêm đấy.”

Bạch Tranh Tranh yếu ớt, móng vuốt khó khăn cựa quậy. “Đói.”

Các thú nhân vội vàng mang thức ăn tới cho hắn.

Bạch Tranh Tranh ăn no rồi mới coi như sống lại.

Thời gian ngủ nói dài chẳng dài, nhưng cũng không ngắn chút nào.

Bạch Tranh Tranh còn đang nghĩ về chiếc chăn lông, thì thấy trên giường đá đã trải sẵn một tấm da thú dày cộm.

Phía trên đống lửa trong hang, từng dãy thịt dày đặc đang được hun khói, chỉ riêng chừng này thôi đã ăn được rất lâu rồi.

Còn có những cây nấm ban đầu đặt cạnh đống lửa, cũng đã thu dọn hết cả rồi.

Bên trong hang rất sạch sẽ, nhưng cũng rất đầy đủ, trù phú.

Xa đống lửa, tựa vào hai bên vách đá gần cửa hang đều chất đầy củi khô cao quá đầu người.

Cạnh đống củi khô, là mấy chiếc giỏ mây to sụ, kiểu dáng thô sơ, nhưng bên trong đều chứa đầy đủ các loại rau khô, thịt khô đủ loại.

Sâu hơn vào bên trong, được quét dọn rất sạch sẽ.