Canh nguội rất nhanh, Bạch Tranh Tranh uống hết tuột, hoàn toàn do cái đầu mụ mị chi phối, ngồi phịch xuống đống cỏ khô.
Vốn định trông chừng bọn ấu tể, sợ chúng bị bỏng.
Nhưng thực sự quá lạnh rồi, như cái lạnh ngấm vào tận xương tủy, hắn co rúm lại biến thành một con mèo, hoàn toàn dựa vào bản năng rúc vào chỗ ấm áp.
.
Bạch Tranh Tranh bị gọi dậy.
Hắn mơ màng mở mắt, đầu óc cứ như bị khuấy tung lên, khó chịu đến mức muốn nôn.
Trong lúc mơ màng, dưới đệm thịt ở chân có động tĩnh rất khẽ.
Cúi đầu nhìn xuống, chóp mũi cọ qua hàm dưới của Nhân Ngư, mãi lúc đó mới nhận ra mình đã cuộn tròn trong hõm cổ của người ta.
“Tranh Tranh, uống cái này vào đi.”
Bạch Tranh Tranh mệt mỏi cúi đầu xuống, nhìn bát Thanh đang bưng trên tay – thứ bột thuốc màu nâu sền sệt.
“Tranh Tranh, ngươi bị bệnh rồi.”
Chú mèo nhỏ có bốn cái đệm thịt trắng nhợt, mắt tròn sáng trưng, thử vươn lưỡi liếʍ liếʍ vào bát, lại bị đắng đến giật mình.
Hắn ta vô thức xoay đầu lại, rúc thẳng vào bên hõm cổ Nhân Ngư, chổng mông vào đám mèo lớn nhỏ đang vây quanh hắn.
“Tranh Tranh, ngươi đang bị sốt.” Giọng Thanh mang theo tiếng khóc nức nở.
Bạch Tranh Tranh dùng cái đầu mụ mị suy nghĩ một chút, đệm thịt ở chân ấn lên vai Nhân Ngư, nhìn thấy vết thương dán đầy bột thuốc kia đang rỉ nước.
Bây giờ không còn ở trong bộ lạc nữa rồi.
Ca ca không có ở đây.
Bạch Tranh Tranh xoay người lại, cúi đầu ghé vào bát.
Hắn ta uống một hơi hết sạch, đến mức bụng căng tròn.
Lúc sắp nôn ra, Thanh lại bưng tới một chút canh.
Chú mèo rừng bốn chân bám tuyết vùi đầu vào trong bát, uống hết chỉ trong vài hơi.
Ợ hơi một cái, tự động tìm đến chỗ nào đó hơi mềm mịn và mát lạnh, úp cái đầu nóng hầm hập lên đó.
Thanh ban đầu còn muốn bế hắn đặt lên giường đá, kết quả hắn ta lại rúc thẳng vào dưới mái tóc của Nhân Ngư.
Mái tóc dài như rong biển che kín mít chú mèo nhỏ bằng bàn tay.
Thanh nghĩ nghĩ một lát, cuối cùng vẫn thôi.
Tranh Tranh bị bệnh rồi.
Mấy người Thanh, Niên, Phong ngủ dậy, thì thấy bọn ấu tể đang vây quanh Nhân Ngư xúm xít lại.
Ban đầu bọn họ còn tưởng là mấy chú mèo con lại nảy sinh vài phần hứng thú với Nhân Ngư, nào ngờ lại thấy bọn ấu tể hai mắt lưng tròng, mang theo tiếng khóc nức nở đang bấu víu vào Bạch Tranh Tranh đang nằm bất động.
Bọn họ sợ đến hồn vía lên mây.
Thanh vội vàng ôm lấy chú mèo kiểm tra, bảo Phong mấy đứa múc canh trong nồi ra ăn nhanh lên, rửa nồi gốm, rồi nấu thuốc thảo mộc.
Lúc này đã cho uống thuốc xong rồi, lòng vẫn còn lo lắng chưa yên.
Bọn ấu tể bị dọa sợ, né sát vào bên cạnh Thanh, hai mắt không rời Bạch Tranh Tranh đang giấu mình dưới mái tóc Nhân Ngư.
Thanh khẽ nói: “Đừng lo, Tranh Tranh chỉ là quá mệt thôi.”
Hắn ta vừa an ủi bọn ấu tể, vừa tự an ủi chính mình.
Bạch Tranh Tranh uống thuốc thảo mộc xong, ngủ rất say.
Cơ thể thú nhân vốn khỏe mạnh hơn con người, bị bệnh cũng hồi phục nhanh.
Bạch Tranh Tranh quả thực đúng như Thanh nói, là quá mệt mỏi rồi.
Từ sau khi rời khỏi bộ lạc, hắn chưa từng nghỉ ngơi, tiêu hao quá độ, nhiệt độ giảm xuống là sinh bệnh ngay.
Trong khoảng thời gian Bạch Tranh Tranh ngủ, các thú nhân chẳng ngừng nghỉ.
Niên dùng cành cây dựng một cái giá trên đống lửa, đem những con vật nhỏ và vịt trời mới gϊếŧ tối qua chưa kịp phơi khô, dùng dây treo lên, hun khói.