Chương 29

Những con cần gϊếŧ đều đã gϊếŧ rồi, chỉ là nội tạng các thứ kia, nếu muốn ăn thì vẫn cần rửa sạch.

“Đi ngủ đi.” Bạch Tranh Tranh nói: “Thanh, các ngươi cũng đi.”

Thanh gật đầu, mắt cũng thực sự không mở nổi nữa.

Gần như mò mẫm đi đến bên giường, lăn một cái lên, biến thành dạng mèo nhắm mắt ngủ luôn.

Phong, Niên và mấy người nữa định ra ngoài rửa ráy, Bạch Tranh Tranh trực tiếp để bọn họ dùng nước nóng trong nồi rửa tay, sau đó thúc giục bọn họ đi ngủ.

Còn hắn thì trông chừng nồi, cho thêm ít thịt vào, ngồi phịch xuống đống cỏ khô nơi Nhân Ngư đang nằm.

Đầu hơi choáng váng, Bạch Tranh Tranh ấn ấn thái dương, nhắm mắt lại hoãn một lúc.

Nhân Ngư nằm ở bên cạnh hắn, bất động không có phản ứng.

Bạch Tranh Tranh nhấc tấm da thú trên đuôi y lên, lớp da thú bên ngoài đã được hơ khô rồi.

Hắn bóp nhẹ vây đuôi của Nhân Ngư, thấy ẩm ướt hơn trước một chút.

Nghĩ bụng y là thú nhân biển, hẳn là không thể thiếu nước được.

Bạch Tranh Tranh nhúng ướt tấm da thú, né qua vết thương của y, đắp lại lên đuôi.

Mấy thú nhân bận rộn suốt đêm đã ngủ say cả rồi, bọn ấu tể trên giường khẽ ư ư, cựa quậy, trông có vẻ sắp tỉnh giấc.

Đầu Bạch Tranh Tranh nặng trịch.

Hắn khoanh chân ngồi cạnh Nhân Ngư, tay chống cằm, mắt lim dim áp tay lên phần thân trên của Nhân Ngư.

Chẳng khác gì da người, chỉ hơi se lạnh.

Sờ vào không thấy vấn đề gì, không biết phần thân trên có xảy ra tình trạng thiếu nước hay không.

Bạch Tranh Tranh giờ đầu óc trống rỗng, coi Nhân Ngư như mấy con vịt đêm qua đã sờ mó vậy.

Chỉ là xem thử y có bị thiếu nước không, rồi rụt tay về.

Hắn xoay người lại, lưng quay về phía Nhân Ngư, chằm chằm nhìn vào cái nồi gốm vẫn đang hầm thịt.

Mi mắt nặng trịch, như có một bàn tay đang kéo xuống.

Bạch Tranh Tranh trong lòng nghĩ chỉ chợp mắt một lát, đúng một lát thôi, nào ngờ lại mơ mơ màng màng ngả người xuống, chẳng biết từ lúc nào đã ngủ say.

Giấc ngủ thật dễ chịu.

Nhưng trong cơn mơ màng, vẫn luôn không dám thả lỏng hoàn toàn.

Bỗng nhiên nhớ ra trong nồi vẫn còn hầm thịt, hắn bất chợt ngồi bật dậy, lại thấy mười mấy chú mèo con đang vây quanh nồi.

Chúng chồng chất lên nhau, trông như một ngọn núi nhỏ, đỡ lấy chú ấu tể ở trên cùng.

Chiều cao vừa đúng đến miệng nồi gốm.

“Nấu xong chưa?” Chú ấu tể phía dưới hỏi.

“Cũng gần xong rồi, Viên, lấy chút muối tới đây.” Trên đỉnh đống mèo, chú mèo con có khuôn mặt tròn nhất nói.

Trong số hơn hai mươi chú ấu tể thú nhân trong bộ lạc, nhiều nhất là hùng thú nhân, kế đến là á thú nhân.

Trong số bọn ấu tể này của bộ lạc Lâm Miêu, cũng chỉ có hai con là giống cái.

Con vừa lên tiếng kia là Viên, là con lớn nhất trong số thú nhân giống cái, mười bốn tuổi.

Ngoại trừ nó ra, chỉ còn một con Nhạn chín tuổi ra dáng người lớn.

Đầu Bạch Tranh Tranh càng lúc càng đau hơn.

Hắn gượng dậy, nói: “Cẩn thận kẻo bị bỏng đấy.”

“Tranh Tranh!” Viên vẫy chân về phía Bạch Tranh Tranh: “Canh xong rồi, mau lại đây uống đi.”

Mấy người Thanh vẫn chưa tỉnh, Bạch Tranh Tranh hạ giọng lại gần bên nồi gốm. “Tự ngậm bát của mình tới đây.”

Bọn ấu tể ngay lập tức tản ra, mỗi đứa tự ngậm bát của mình đến.

Bạch Tranh Tranh đứng dậy thấy hơi choáng váng, da thịt lộ ra ngoài, lạnh đến run rẩy.

Hắn thấy canh của bọn ấu tể đã múc xong, lại tự mình múc một bát.