Bạch Tranh Tranh thấy trên tóc hắn vẫn còn đầy mùn gỗ, đang định nhắc nhở, ngoảnh mắt đi, thì đã không thấy bóng dáng đâu nữa rồi.
Chưa kịp để Bạch Tranh Tranh phản ứng lại, đám mèo con vừa nãy đi cùng cậu về cũng đuổi theo Niên, nô đùa chạy vào rừng.
...
Nấm không thể để vậy được, cần phải sấy khô nhanh chóng.
Bạch Tranh Tranh ra suối cắt một ít lá cây lớn như lá chuối, xếp thành một vòng quanh đống lửa.
Đổ nấm ra, lật đều, chỉ còn đợi từ từ sấy khô.
Cứ thế này trong hang sẽ không còn chỗ để chân nữa.
Bạch Tranh Tranh dứt khoát xích đến chỗ đống cỏ khô người cá đang nằm, ngồi xuống, nhìn chằm chằm vào mặt người cá rồi thả lỏng một lát.
Lại sờ thử mạch của hắn, xác nhận không sao, mới buông lỏng vai xuống quan sát bên trong hang.
Bây giờ lượng thức ăn họ tích trữ không còn ít nữa.
Củ tím chất thành đống như núi, năm sáu trăm cân là có.
Các loại hải sản khô đã phơi khô bảy tám chục cân, vẫn chưa tính hải sản mang về hôm nay và những thứ trước đó vẫn chưa phơi khô xong.
Xác dã thú nhỏ đã sấy khô có hơn năm mươi con, bao gồm các loại thỏ, gà rừng, thịt chim không rõ tên, v.v.
Ngoại trừ những thứ này, còn có những thứ thu thập được trước đó như nấm, lá rau dại, rễ cây...
Bọn ấu tể bây giờ khẩu phần vẫn còn nhỏ, những nguyên liệu này nấu lẫn lộn, ăn hai ba tháng là không thành vấn đề.
Lại theo tốc độ mười mấy con hải điểu trong một buổi sáng của Thanh và bọn họ, nếu bắt thêm mấy chục con nữa, thì mùa đông sẽ không phải lo lắng gì nữa.
Hơn nữa, chỉ cần mùa đông ven biển không đóng băng hoàn toàn, họ sẽ tiếp tục nhặt thêm hải sản tươi sống để bổ sung.
Không phải hoàn toàn dựa vào đống thức ăn này, rồi ngồi yên chờ hết sạch.
Sau khi Bạch Tranh Tranh tính toán rõ ràng, trong lòng đã nắm chắc.
Đám mèo con đang nằm trên giường ngửi thấy khí tức của cậu, lần lượt tỉnh dậy, mềm nhũn lăn lộn trên đống cỏ khô, lộ ra cái bụng nhỏ tròn vo.
Những ngày này bọn ấu tể đều không bị đói, ngược lại còn được nuôi béo lên một chút.
Tay Bạch Tranh Tranh bẩn, nên không sờ vào chúng. Cậu lúc này hơi mệt, không muốn cử động. Tư thế mệt mỏi không thích hợp thể hiện trước mặt bọn ấu tể, bèn cúi đầu, yên lặng ngồi một lát.
Cũng không nghỉ ngơi được bao lâu, mảnh trời được khoanh tròn ở cửa hang đã tối sầm lại. Trời cũng không còn sớm nữa, đi hái nấm một lượt là hết cả buổi chiều rồi, nên chuẩn bị cơm tối thôi.
Bạch Tranh Tranh lấy một nắm nấm, trực tiếp hầm với gà.
Lửa đang cháy, không cần trông nồi gốm nhiều.
Bạch Tranh Tranh dứt khoát lấy lông hải điểu đến, ngồi bên cạnh đống lửa phân loại.
Lông vũ chỉ có lớp lông tơ bên trong cùng mới giữ ấm.
Bạch Tranh Tranh nhặt những chiếc lông vũ cứng đơ ra, chất thành đống ở một bên.
Sàng lọc chọn lựa, thứ dùng được cũng chỉ có một nắm nhỏ.
"Còn thiếu nhiều lắm."
Bạch Tranh Tranh đặt những chiếc lông vũ không dùng đến sang một bên, còn thứ dùng được thì dùng lá cây bọc lại, quấn dây cỏ rồi cất đi.
Nước trong nồi đã sôi, trên mặt canh nổi lên những váng mỡ hơi lấp lánh. Mùi vị của canh vẫn chưa dậy lên.
"Tranh Tranh, mau ra giúp một tay nào!"
Nghe thấy tiếng gọi, Bạch Tranh Tranh chạy ra khỏi hang động.
Thì thấy Thanh dẫn theo một đám thiếu niên đang ầm ầm đi về phía hang động.
Họ đang vác trên vai một cây gậy gỗ, hai đầu gậy dùng cọng cỏ buộc những cái chân màu đỏ, đó là hải điểu bị treo ngược.