Dứt lời, hai thú nhân chắp tay sau lưng, liên tục lùi lại mấy bước.
"Không được." Hai thú nhân từ chối.
Bạch Tranh Tranh nói: "Chỉ là cái đuôi thôi mà."
"Cái gì mà “chỉ là cái đuôi thôi”, chỉ có bạn lữ mới có thể sờ đuôi của nhau." Đuôi của Lâm miêu thú nhân rất mẫn cảm đấy, chỉ cần khẽ chạm vào lông là đã muốn xù lên rồi.
Bạch Tranh Tranh: "Nhanh lên, đừng lề mề nữa."
Niên kéo Thanh dịch sang một bên, nhắm vào một thú nhân khác.
Cả hai bọn họ đều là Hùng thú nhân, người cá này cũng là một Hùng thú nhân, làm vậy cũng không sao. Cùng lắm thì khi người cá tỉnh lại, sẽ ăn một trận đòn.
Dưới sự giúp đỡ của các thú nhân, Bạch Tranh Tranh nắn thẳng lại xương đuôi của người cá. Cậu bảo Thanh lấy hai tấm ván gỗ lớn, cố định đuôi người cá, dùng dây cỏ quấn chặt lại.
Niên vừa ôm xong đuôi cá, lập tức chạy ra suối rửa sạch móng vuốt.
Bạch Tranh Tranh thấy người cá cả người dính đầy bùn đất, lại múc nước đến lau sạch cho hắn.
Vuốt lại mái tóc, sau khi sấy khô thì hơi xoăn bồng bềnh, dài đến ngang eo.
Phần đuôi tóc màu đỏ như Mạn châu sa hoa, chỉ là thiếu đi chút bóng mượt.
Người cá hai mắt nhắm nghiền, môi tái nhợt, trông như sắp chết đến nơi.
Hai tay bị Bạch Tranh Tranh sắp xếp đặt ở hai bên người, trên ngực khắp nơi đều là lớp thuốc thảo dược nhão nhoẹt.
Mùi thối rữa đã biến thành mùi thảo dược, nhưng vẫn không được các thú nhân ưa thích.
Bạch Tranh Tranh quay đầu lại, nhìn đám ấu tể đang cùng nhau ngồi xổm ở góc tường, từng đứa một dùng móng vuốt bịt mũi, sự chán ghét thể hiện rõ trên mặt.
Bạch Tranh Tranh hỏi: "Người cá có phải không sợ lạnh không?"
Thanh khó hiểu: "Chắc là vậy?"
Bạch Tranh Tranh: "Vậy đặt hắn ra ngoài hang động có được không?"
Đặt ra ngoài là không thể nào.
Người cá đã được Bạch Tranh Tranh mang về rồi, thì phải đối xử tử tế.
Ít nhất không thể vứt bừa bãi như rác được.
Bởi vì biết đâu chừng đồng loại của người cá này ngày mai sẽ tìm đến, nếu tình cờ gặp phải, thì họ sẽ không phải là ân nhân cứu người cá, mà là thú nhân xấu xa làm hại người cá.
Chỉ là mùi thảo dược thôi, dù sao cũng dễ chịu hơn mùi thối rữa một chút. Thanh và mấy thú nhân khác nghĩ như vậy.
Nhưng người cá ở đây, cũng không phải là không có lợi ích.
Người cá đứng ở đỉnh chuỗi thức ăn của thú nhân, thú nhân bình thường khi đối mặt với người cá đều tránh còn không kịp, chỉ cần cảm nhận được khí tức của người cá, đều sẽ tránh thật xa.
Ngoại trừ thú nhân, dã thú cũng vậy.
Thanh nhìn người cá có chiếc đuôi lớn, cả người dính lớp bột nhão màu xanh lá, nằm trong đống cỏ khô.
Cứu rồi thì đành vậy. Dù sao thì hắn cũng không nhúc nhích được, thì có uy hϊếp gì chứ.
Bạch Tranh Tranh kiểm tra xong tất cả vết thương của người cá, rồi ra suối rửa tay.
Lúc trở về, thấy Thanh đang ngây người nhìn người cá, cậu hỏi: "Có phải còn phải đổ thêm mấy bát thảo dược nữa không?"
Thanh: "Tế Tư làm như vậy đấy."
Bạch Tranh Tranh: "Nên đổ loại thảo dược nào?"
Thanh lắc đầu.
Bạch Tranh Tranh nói: "Vậy thì không có cách nào rồi."
Cậu chỉ có thể làm đến mức này thôi. Đã tốn hết phần lớn buổi trưa và buổi chiều trên người người cá, Bạch Tranh Tranh đi cùng Thanh vào rừng tìm kiếm thức ăn.
Niên ở lại, xếp gọn gàng những cành cây đã chặt buổi sáng dọc theo vách đá.
Củi khô được gom nhanh nhất.
Hai bên vách đá ở cửa hang, đã phủ kín được một mặt rưỡi rồi.