Chương 18

Nếu không phải vì con Nhân Ngư kia, còn có thể nhặt thêm hai đống nữa.

"Tranh Tranh, Nhân Ngư không thể ăn." Nhạn chín tuổi với vẻ mặt nghiêm nghị, giọng nói già dặn nói: “Y là thú nhân."

Bạch Tranh Tranh mệt đến thở dốc, đặt Nhân Ngư xuống bãi cát, chống nạnh thở hổn hển.

Nặng quá.

Đến con lợn ăn Tết nhà A nãi gϊếŧ cũng không bằng y.

Trông y cũng không có vẻ vạm vỡ là bao, nhưng thịt lại săn chắc cực kỳ.

Nếu y thật sự là một con cá có thể ăn được, lượng vận động chắc chắn đủ, thịt nhất định sẽ dai ngon.

Chỉ một đoạn đường ngắn thế này thôi mà khiến hắn mồ hôi nhễ nhại.

Bạch Tranh Tranh nhấc tay lau trán.

"Tranh Tranh... Nhân Ngư chết rồi." Nhạn lại nói.

Bạch Tranh Tranh đặt tay lên cổ Nhân Ngư, lát sau nói: "Chưa chết."

Sinh mệnh lực của y quả nhiên ngoan cường. Nhìn đám thịt thối rữa trên người y xem, đều đã mưng mủ hết rồi, vậy mà y vẫn còn hơi thở. Chẳng biết y đã trôi dạt trên biển bao nhiêu ngày rồi.

Các ấu tể lúc này mới hiếu kỳ đi tới, ngồi cạnh đầu Nhân Ngư, cúi đầu nhìn kỹ.

"Đẹp thật đấy."

"Tóc y giống quả mọng đỏ."

"Da y còn trắng hơn cả Tranh Tranh."

"Miệng y giống cánh hoa quả dầu, trắng bệch trắng bệch."

"Mắt..." Ấu tể ngờ nghệch chà nhẹ lên mí mắt Nhân Ngư vén lên, cúi đầu nhìn kỹ: “Oa! Màu đỏ!"

Bạch Tranh Tranh vội vàng gạt bỏ tay nhóc con này ra. "Y vốn đã nửa sống nửa chết rồi, cẩn thận chọc mù mắt y đấy."

"Ọc ọc..."

Trong sáu ấu tể, đứa béo lùn duy nhất chưa nói lời nào bụng kêu réo, liếʍ liếʍ môi nhỏ giọng nói: "Tranh Tranh, con muốn ăn quả mọng đỏ."

Bạch Tranh Tranh nghỉ một lát, lại vác Nhân Ngư lên nói: "Bên này không biết có quả mọng đỏ không, các con tìm Thanh hỏi xem sao."

Sơn động ở ngay gần đó, Bạch Tranh Tranh khiêng Nhân Ngư vào trong động. Thanh và Niên bọn họ còn chưa về, cửa động đóng chặt, bên trong chỉ có bốn bé mèo con đang nằm ngủ co ro bên nhau.

Các ấu tể ngậm cá quay về, Bạch Tranh Tranh nói: "Để cá ở cạnh suối."

Các ấu tể gật đầu, lại dang bốn chân loạng choạng di chuyển đến cạnh suối.

Mấy đống hải sản các ấu tể nhặt được ở bờ biển có hơn trăm cân, cá lớn trên bãi cát đều nhặt hết rồi, cá tôm nhỏ bọn chúng nhìn cũng không thèm liếc.

Gần trưa rồi, Thanh bọn họ nên về ăn cơm.

Bạch Tranh Tranh nghe tiếng Niên chặt củi khô trầm đυ.c trong bụi cây, trước tiên xử lý ba con cá lớn.

Một con cá sáu bảy cân, là loài mà Bạch Tranh Tranh kiếp trước chưa từng thấy, nhưng thú nhân bộ lạc Lâm Miêu của bọn họ rất thích ăn.

Loại cá này ở gần bờ rất ít, chỉ sống ở biển sâu, cũng chỉ khi thủy triều lớn mới nhặt được vài con.

Dùng mảnh đá cạo sạch vảy cá, rạch bụng moi nội tạng. Bong bóng cá thì giữ lại, vây cá chặt bỏ, mang cá khều ra.

Khi Bạch Tranh Tranh làm cá, các ấu tể ngồi xổm bên cạnh, lộ móng vuốt, nghịch cá chơi.

Bạch Tranh Tranh thấy vậy, nói: "Đừng nghịch nữa, đi nhặt hết bạch tuộc ra, lát nữa nướng ăn."

Mấy ấu tể lập tức hành động. Bọn chúng thích ăn bạch tuộc, đặc biệt là bạch tuộc nướng, miệng rảnh rỗi là thích cắn vài miếng.

Bạch Tranh Tranh mang thịt cá vào sơn động, rửa sạch nồi đất một lần, trực tiếp cho nước vào đun trước.

Lại rửa một tấm đá dùng để nướng thịt, gác lên lửa.

Đợi tấm đá nóng lên, quét qua một lớp dầu, rồi đặt bạch tuộc lên trên.

Đợi bạch tuộc nướng gần xong, Thanh và Niên dẫn đội cũng trở về.