Vùng bụng bị đâm mấy lỗ, vết thương tái nhợt, lở loét.
Mặc dù không chảy máu nữa, nhưng thịt rõ ràng đã bị cá ăn.
Lại còn trên cái đuôi lớn trải dài từ eo nhỏ xuống, vết thương lại càng nghiêm trọng hơn.
Nhìn cái góc độ cong gập kia, cái đuôi đã bị gãy rồi.
Đây là một rắc rối lớn.
Tranh Tranh đưa tay ra, đặt lên chóp mũi Nhân Ngư.
Không cảm nhận được gì, lại áp phần thịt đầu ngón tay vào bên cổ hắn.
Thình thịch——
Thình thịch——
Tiếng tim đập rất yếu ớt, giống như sứa biển đang chậm rãi di chuyển.
Cứu hay không cứu.
Tranh Tranh bây giờ phải bảo vệ tốt một đám con non của bộ lạc, không có bao nhiêu sức lực.
Nhưng bày ra trước mắt là một mạng sống, một Nhân Ngư.
Tranh Tranh hơi bồn chồn, không kìm được siết chặt năm ngón tay.
Anh trai hắn là Tế tư kế nhiệm được bộ lạc bồi dưỡng, Bạch Tranh Tranh và hắn là song sinh, ngày nào cũng hình với bóng không rời.
Hắn từ miệng Tế tư biết được, nơi này tên là Hoàn Châu, được mấy hòn đảo vòng vây là một nơi gọi là Vương quốc Nhân Ngư.
Nhân Ngư nơi đây võ lực cường hãn, khiến thú nhân e sợ, là thủ lĩnh của thú nhân. Còn tộc Nhân Ngư sinh sôi nảy nở không bằng thú nhân bình thường, mỗi cá thể đều vô cùng quý giá.
Vậy nếu hắn nhặt y về, chẳng phải sẽ thêm một sự bảo đảm cho các ấu tể sao?
Nhân Ngư bị thương rất nặng, nếu không sống được thì hắn sẽ ném y xuống biển. Nếu sống được, hắn coi như chiếm được chút lợi lộc này, có ơn cứu mạng mà uy hϊếp y ư?
Nhưng, nhưng hắn ngay cả các ấu tể còn nuôi dưỡng khó khăn.
Vả lại tình trạng của Nhân Ngư thế này, có sống nổi hay không còn chưa chắc chắn... Đây chẳng phải tự thêm gánh nặng cho mình ư.
Bạch Tranh Tranh nắm chặt lọn tóc đen rủ xuống bên gáy, trong mắt càng thêm giằng xé.
Nhặt cũng không đành, không nhặt cũng không nỡ.
Hắn lặng lẽ đứng yên bên cạnh Nhân Ngư, nhìn mái tóc dài của y trôi nổi theo làn nước biển, nửa khuôn mặt chìm trong nước, quyến rũ lòng người tựa như hải yêu.
Còn ở những vết thương kia, lũ cá tôm nhỏ vừa bị kinh sợ bỏ chạy lại bơi trở về, ngửi theo mùi mà ngấu nghiến ăn.
Bạch Tranh Tranh nghiến chặt răng hàm sau, khụy gối xuống, nắm lấy tay Nhân Ngư đặt lên vai.
Hắn chống người vào bãi đá dốc sức, định nâng y lên.
Nhưng thấy đuôi y cong queo, còn vướng víu kẹt trên bãi đá, hắn đành phải đặt Nhân Ngư xuống lại, trước hết ôm lấy cái đuôi lớn kia kéo lên bãi đá.
Hắn tốn biết bao sức lực, Nhân Ngư vẫn bất động.
Quay đầu lại, nhìn thấy bầy mèo con đã dọc bờ biển chất hải sản thành năm đống, tâm trạng u ám của Bạch Tranh Tranh mới khá lên chút.
Thôi vậy, cứu một mạng người hơn xây bảy tòa tháp.
Coi như hắn tích đức cho các ấu tể đi.
Sống chết mặc bay, cứ phó thác cho trời.
*
Thủy triều lớn đã dâng lên, Bạch Tranh Tranh phải dốc hết sức bình sinh mới kéo được Nhân Ngư lên bãi đá.
Con cá này quả thực quá lớn.
Cái đuôi nửa đen nửa đỏ kia đã dài hơn hai mét, cộng thêm nửa thân người, chắc chắn phải ba mét.
Bạch Tranh Tranh cõng Nhân Ngư, chật vật dưới sự truy đuổi của thủy triều, đưa y lên bờ.
Đuôi cá quệt qua bãi đá, một chút cũng không sứt mẻ.
Lại rơi xuống bãi cát, để lại một vệt dài.
Chẳng mấy chốc, đã bị những con sóng cuộn lên xóa nhòa.
Các ấu tể đã mệt nhoài vì nhặt nhạnh, giờ phút này ngồi trước sáu đống hải sản kia, đứa nọ tựa vào đứa kia, rủ tai nhìn những con sóng càng lúc càng gần.