Mà ở bờ biển này, cái khác đều thiếu, chỉ có chim biển là đầy đàn.
"Tranh Tranh, uống canh đi."
Bát canh chim xám vừa múc từ niêu đất ra, nấu cùng hải sản.
Nước canh trong vắt, mang theo vị mặn nhạt, vị cực kỳ tươi ngon.
Đây là món ăn các thú nhân thích nhất kể từ khi làm xong niêu đất.
Tranh Tranh cầm bát của mình đến bên nồi, Thanh phụ trách múc canh.
Để đám con non ăn no hơn chút, trong canh không chỉ có hải sản và thịt chim, còn cho thêm chút khoai tía.
Củ to bằng nắm tay, bề mặt lồi lõm, vỏ ngoài màu nâu tím, ruột màu trắng pha tím.
Ăn sống thì hơi giòn, vị chát ngọt.
Ăn xong có vị chát như ăn phải quả hồng chưa chín.
Nhưng nếu cho vào canh hầm, hoặc nướng ăn, thì giống như khoai lang, mềm dẻo bùi bùi, chỉ còn lại vị ngọt nhạt.
Mùa này chính là mùa thu hoạch khoai tía.
Qua gần mười ngày rồi, khoai tía các thú nhân đào được đã chất đầy góc sơn động.
Tranh Tranh bưng bát canh thịt đầy đủ nguyên liệu, ngồi xuống bên đống lửa.
Trời càng ngày càng lạnh rồi, đám con non dần dần cũng không muốn chạy ra ngoài nữa.
Tranh Tranh sợ bọn chúng lại xảy ra tình huống như lần trước, cũng không thường gọi chúng ra ngoài làm việc.
Ăn cơm xong, đám con non lười biếng nằm bò trên giường, liếʍ lông cho nhau.
Tranh Tranh gom những bộ da thú tích lũy bấy lâu nay lại thành một đống, lấy ra chút tro củi rồi đi đến bờ suối.
Dù ít ỏi nhưng vẫn hơn không.
Khâu vá những bộ da thú này lại với nhau, miễn cưỡng có thể làm ra một tấm chăn da thú.
Thanh thấy vậy, liền đi theo sau.
Sơn động tựa núi hướng biển, gần đó có nhiều khe suối.
Trong nước lộ ra những hòn đá nhẵn nhụi bằng phẳng, Tranh Tranh khiêng mấy hòn lên bờ, cho da thú vào nước ngâm cho mềm ra, trải trên phiến đá rồi rắc tro củi lên vò chà xát.
Thanh ngồi xổm bên cạnh, dùng mảnh đá lấy hết vụn thịt còn dính trên da thú ra cho sạch.
Sau đó cho da thú vào nước suối giặt.
Hoàng hôn trầm lắng, tiếng gió vẫn luôn gào thét.
Những chiếc lá trên cành cây kia rơi xào xạc xuống, giống như những cánh bướm đầy màu sắc.
Thanh ngẩng đầu nhìn một cái, thấy những chiếc lá đỏ giờ đã rụng quá nửa khỏi cành, cành cây sắp trụi lủi rồi.
Nhìn mà trong lòng không yên.
Bọn họ chưa từng đến nơi có tuyết rơi.
Hôm mới đến chỉ bay một chút bông tuyết nhỏ, một lát sau liền tạnh.
Bây giờ tuyết chưa rơi quá lớn, đã hơi không quen rồi.
"Tranh Tranh, chút da thú này e rằng không đủ."
Nước suối đã lạnh buốt xương, Tranh Tranh nắm chặt da thú vò chà xát, các đốt ngón tay đỏ bừng.
Hắn co co tay lại, cố gắng khôi phục chút cảm giác.
"Đúng là không đủ, nhưng ta nghĩ ra cách rồi."
"Cách gì vậy?"
"Chim."
"Chim?" Thanh nghĩ đến chim xám ăn tối nay, bàn tay đang cạo vụn thịt dần dừng lại. "Ngươi muốn dùng lông chim à?"
"Ừm."
"Nhưng liệu có đủ ấm không?"
"Phải thử mới biết."
Tranh Tranh vò chà xát một lúc, lại tìm ra một cây gậy vừa tay, đập túi bụi vào da thú.
"Ở đây động vật khác không nhiều, chim biển đặc biệt nhiều.
Ta muốn lấy lông tơ của chúng, khâu vào trong da thú."
Thanh nhíu mày: "Da thú cũng không đủ."
"Cho nên vẫn phải tiếp tục bắt." Tranh Tranh nói: “Cho đám con non cũng theo bắt chim, coi như luyện tập kỹ năng săn bắt.
Lông chim dùng để qua đông, thịt chim làm thức ăn."
Thanh nhìn Tranh Tranh lòng đã có tính toán, chậm rãi gật đầu.
"Vậy ngày mai ta sẽ đưa bọn chúng đi.