Chương 12

Đưa ra quyết định, Bạch Tranh Tranh lấy củi, mang ra bãi đất trống ven biển.

Hắn gọi Thanh, hai người cẩn thận nâng niu chiếc nồi gốm mang ra.

Đám mèo con phía sau cũng khiêng bát mình tự làm, chầm chậm đi theo sau.

Củi khô chất xong, phôi gốm đặt đâu vào đấy, tất cả thú nhân cùng nhau trát bùn lên trên.

Bạch Tranh Tranh lấy lửa từ trong hang, đốt lên rồi liền ngồi xuống phía trước.

Đám mèo con xúm lại, giúp hắn sưởi ấm thân mình.

Hắn ôm hai đứa, vai đeo bốn năm đứa, đỉnh đầu nằm sấp một đứa, hai chân càng bị lông mềm mại bao phủ.

Hắn nhìn Thanh và Niên đang đứng trước mặt.

“Củi vẫn chưa đủ, còn phải nhặt thêm.”

Thanh gật đầu nói: “Mặt đất xung quanh đều nhặt gần hết rồi, nếu không thì đi xa thêm chút nữa, hoặc là chặt củi trên cây.”

Niên lập tức nói: “Đổi ta đi tìm củi, ngươi cùng Phong bọn họ đi săn bắt.”

Nói xong, hai người nhìn về phía Bạch Tranh Tranh.

Bạch Tranh Tranh nói: “Được.

Thanh, ta thấy Niên bọn họ tìm được ít rau dại quá, ngươi tìm thêm đi.”

“Được.” Thanh đáp.

Trong bộ lạc, thông thường Hùng thú nhân phụ trách săn bắt, Thú nhân cái và Á thú nhân phụ trách hái lượm.

Thanh đối với thực vật quen thuộc hơn Niên, đổi như vậy cũng hợp lý.

Tranh thủ sắp xếp công việc xong, Bạch Tranh Tranh liền bảo họ đưa đám mèo con về, tự mình trông chừng đống lửa này nung.

Lò gốm vỏ mỏng nung mất nhiều thời gian, thông thường là mười hai canh giờ trở lên.

Bạch Tranh Tranh ngẩng đầu nhìn mặt trời xám xịt trên đỉnh đầu, đoán chừng phải nung suốt cả đêm.

Thứ khác hắn không có nhiều, nhưng kiên nhẫn thì thừa thãi.

Mặt trời lặn về phía tây, khí trời đột ngột hạ xuống.

May mà ở trước đống lửa này, Bạch Tranh Tranh giống như đang ôm một cái lò sưởi vậy.

Có thể chịu đựng được.

Bữa tối là do Thanh mang tới, Bạch Tranh Tranh ăn xong tiếp tục trông chừng, nhìn vầng trăng mọc lên ước chừng thời gian.

Trời tối hẳn, Bạch Tranh Tranh lắng nghe tiếng sóng biển, chống cằm nhìn lửa ngẩn người.

Phía sau có tiếng sột soạt, nghe tiếng là biết ngay đám mèo con.

Hắn không động đậy, chờ đến khi đám mèo con đến gần mình, đột nhiên quay người lại.

“Meo!” Đám mèo con tự giật mình, đồng loạt dựng hết lông lên.

Bạch Tranh Tranh cong mắt, mày rạng rỡ sáng ngời.

Đây là lần đầu tiên hắn cười sảng khoái kể từ khi chạy trốn.

“Không ngủ, chạy tới đây làm gì?”

Cả đám mèo con nhào tới tấp, dụi dụi đầu lên người Bạch Tranh Tranh một cách dính lấy.

“Tranh Tranh không ngủ, bọn con cũng không ngủ.”

Bạch Tranh Tranh nhìn Thanh và Niên đang ở phía sau, ra hiệu bảo họ đưa đám mèo con về.

Thanh lắc đầu, vừa ngáp vừa ngồi xuống cạnh Bạch Tranh Tranh.

“Họ không yên tâm về ngươi.”

“Ta cũng không yên tâm.”

Niên nói: “Tối nay cứ thế ngủ luôn đi, có phải chưa từng ngủ ngoài trời đâu.”

Ngủ thì không thể nào ngủ được.

Mặt Bạch Tranh Tranh trầm xuống, đám mèo con liền tự chạy về.

……

Sóng biển dập dềnh, mộng cảnh và hiện thực nhất thời khó phân rõ.

Đầu Bạch Tranh Tranh nặng trịch, suýt nữa gục lên đống lửa đã tàn.

Hắn mở mắt, liền thấy màu vàng đỏ phun trào trên mặt biển.

Hải điểu bay rợp trời, hùng vĩ như tấm lụa.

Sóng biển ào ạt, vang vọng sự nồng nhiệt của mặt trời đỏ.

Bạch Tranh Tranh ngồi dưới ánh ban mai, mặt mày trầm tĩnh, mái tóc ánh lên thứ ánh sáng mềm mại.

“Tranh Tranh!”

Trời vừa hửng sáng, đám mèo con đã tranh nhau chạy ra.

Bạch Tranh Tranh mím môi, muốn sửa soạn cho từng đứa một.